Thích Thiền gặp lại Lý Huyền Cẩn vào bữa trưa. Mọi người cùng nhau dùng cơm trong trai đường, Minh Hủy nắm tay Thích Thiền bước vào, nàng vừa nhìn đã thấy một chàng thanh niên trầm ổn, lạnh lùng đang ngồi ở bàn tròn.
Một làn gió thơm theo cửa thổi vào, Lý Huyền Cẩn khẽ nâng mí mắt, thoáng nhìn bóng dáng màu tím nhạt kia, rồi đặt xuống chén trà trong tay.
Minh Hủy thấy Lý Huyền Cẩn thì vội vàng ngồi xuống cạnh hắn, còn thở dài nói: “Ngũ ca, huynh không đi ngắm mặt trời mọc thật đáng tiếc. Bình minh trên núi còn rực rỡ hơn cả trên đỉnh Phù Sơn.”
“Sao huynh lại không đi thế?” Minh Hủy sáng nay còn tìm Lý Huyền Cẩn nửa ngày ở Vân Cảnh đài.
Lý Huyền Cẩn điềm đạm đáp: “Sáng nay ta thấy hơi mệt.”
“Giờ huynh đỡ hơn chưa?” Minh Hủy quan tâm hỏi.
“Khá hơn nhiều rồi.”
Minh Hủy quan sát sắc mặt hắn, thấy ổn mới gật đầu, rồi lập tức nói: “Ngũ ca, chiều nay muội muốn ra sau núi xem khỉ hoang. Các tăng nhân nói bọn khỉ tuy thông minh nhưng cũng rất hung dữ. Huynh đi cùng muội nhé?”
Khỉ hoang ở Mai Sơn vốn có chút tiếng tăm, vừa lanh lợi vừa hay cướp thức ăn của người. Minh Hủy chưa từng thấy loài khỉ như vậy nên đặc biệt hứng thú.
Nói xong, nàng nghiêng đầu hỏi Thích Thiền: “A Thiền, ngươi có đi không?”
Nghe vậy, ánh mắt Lý Huyền Cẩn khẽ lướt về phía Thích Thiền.
Thích Thiền ngồi cạnh Minh Hủy, giữa nàng và Lý Huyền Cẩn chỉ cách một người. Nàng tất nhiên nhận ra ánh mắt đó, ngẩng lên vừa vặn chạm phải ánh nhìn sắc bén của hắn. Thích Thiền mỉm cười nói: “Ta không đi, buổi chiều ta muốn nghỉ ngơi.”
Minh Hủy gọi nàng một tiếng thật khẽ.
Thích Thiền lắc đầu, rót cho nàng một ly trà. Minh Hủy thu lại ánh mắt, quay đầu nhìn sang Lý Huyền Cẩn: “Ngũ ca, vậy huynh đi chứ?”
Lý Huyền Cẩn thu lại ánh mắt vừa dừng trên người Thích Thiền, khẽ đáp: “Đi.”
“Chúng ta ăn cơm xong rồi nghỉ một lát rồi đi nhé.” Minh Hủy nói.
Nghe nói sau núi có khỉ thích giật lấy đồ ăn của người, nên sau khi dùng xong cơm trưa, Minh Hủy liền trở về phòng trước, sai tỳ nữ chuẩn bị một ít điểm tâm và trái cây.
Thích Thiền đi cùng nàng vào phòng, Minh Hủy kéo tay nàng, nói: “A Thiền, sao vừa rồi ngươi lại không chịu đồng ý vậy? Đừng nói là ngươi muốn nghỉ ngơi nhé, giờ ngọ chẳng phải vừa mới nghỉ xong rồi sao?”
“Là vì ngươi mời ngũ điện hạ đi cùng.” Thích Thiền ngồi xuống ghế.
Minh Hủy ngẩn ra.
Thích Thiền cười khổ giải thích: “Ngươi không nhận ra ngũ điện hạ rất có thành kiến với ta sao? Nếu ta đi, e rằng ngài ấy sẽ không đồng ý đi với ngươi nữa.”
“Chính vì huynh ấy có thành kiến với ngươi, nên ta mới muốn tạo cơ hội để ngươi có thêm thời gian ở bên huynh ấy.”
Minh Hủy tức giận nói: “Ngũ ca chẳng qua là chưa hiểu rõ ngươi thôi, nếu hiểu rồi nhất định sẽ thay đổi cách nhìn.”
Thích Thiền sững sờ, không ngờ Minh Hủy lại có ý định này.
“Vậy ngươi có đi không?” Minh Hủy hỏi.
Thích Thiền nhìn vào mắt Minh Hủy, thấy nàng ra sức cổ vũ bằng cách liên tục gật đầu, bèn cúi đầu khẽ đáp: “Được.”
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng trong tình cảnh này, có vài lời Minh Hủy nói ra lại khiến Thích Thiền tin hơn cả chính mình.
...
Một khắc sau, đến giờ hẹn gặp ở cổng, Minh Hủy dẫn Thích Thiền ra ngoài. Lý Huyền Cẩn đã chờ sẵn, chỉ là khi thấy Thích Thiền đi bên cạnh Minh Hủy, ánh mắt hắn hơi nheo lại.
Hắn vốn đã đoán được sẽ nhìn thấy Thích Thiền trong lúc này, nên cũng không lấy làm lạ, chỉ là giọng nói lại lạnh lùng: “Không phải Thích nhị cô nương nói sẽ không đi sao?”
Thích Thiền còn chưa kịp trả lời, Minh Hủy đã vội giải thích thay: “Đó là vì Thích Thiền vốn sợ khỉ, nhưng có ngũ ca ở đây thì rất an toàn. Ta khuyên một lát, A Thiền liền đồng ý đi.”
Ánh mặt trời đỉnh núi so với dưới chân núi sáng hơn rất nhiều, đặc biệt là sau giờ ngọ, ánh sáng chói lọi chiếu vào khuôn mặt trắng nõn của Thích Thiền, cả lông tơ trên mặt Thích Thiền đều hiện rõ.
Lý Huyền Cẩn có thâm ý khác mà hỏi lại: “Phải không? Thích Nhị cô nương.”
Thích Thiền nghe vậy, có chút bất đắc dĩ mà liếc mắt nhìn Lý Huyền Cẩn một cái: “Điện hạ nói cái gì thì chính là cái đó.”
Lý Huyền Cẩn nghe Thích Thiền nói như vậy, mày rậm nhăn lại. Đêm qua hắn đã suy nghĩ rất kỹ rồi, sẽ không cố tình cùng Thích Thiền bảo trì khoảng cách. Nếu như Thích Thiền còn tiếp tục muốn dây dưa với hắn, hắn luôn có thể tìm được cơ hội vạch trần hành vi không thích đáng của nàng đem thông báo thiên hạ.
Về sau, đừng nói hắn cưới nàng, chính là hôn sự của nàng cùng Tử Lăng cũng chưa chắc có thể tiến hành. Tử Lăng thích nàng, mới đầu khả năng sẽ có chút khổ sở, nhưng Thích Thiền đích xác không thích hợp với huynh ấy.
Minh Hủy lại không vui với thái độ của Lý Huyền Cẩn: “Ngũ ca, A Thiền có chỗ nào chọc tới huynh?”
“Không có.” Lý Huyền Cẩn lãnh đạm nói, nói xong hắn liền dẫn đầu hướng sau núi mà đi: “Không phải nói đi xem dã hầu sao? Còn không mau đi.”
Minh Hủy thở dài, ngược lại Thích Thiền cười an ủi nàng: “Đi thôi.”
Thấy Thích Thiền một chút cũng không sinh khí, Minh Hủy càng thêm muốn sửa thành kiến của Lý Huyền Cẩn, nàng đi nhanh tiến lên phía trước, kêu một tiếng "ngũ ca".
Lý Huyền Cẩn hơi nghiêng đầu.
Minh Hủy nói: “Huynh biết không? A Thiền rất ngưỡng mộ huynh.”
Lý Huyền Cẩn nhàn nhạt "ừ" một tiếng, không thèm để ý chút nào.
Minh Hủy không ngừng cố gắng nói: “Thời điểm huynh còn chưa từ biên quan trở về, bọn muội ở trong hoàng thành nghe được sự tích của huynh, đều đặc biệt ngưỡng mộ huynh. Nhất là A Thiền, nàng mỗi năm đều đem hơn nửa bạc của mình ra để giúp đỡ tướng sĩ và cô nhi.”
Lý Huyền Cẩn nhìn Minh Hủy, ánh mắt nàng đầy thành khẩn. Hắn quay đầu liếc nhìn Thích Thiền, Thích Thiền bắt gặp ánh mắt ấy thì khẽ mỉm cười.
Lý Huyền Cẩn hơi sững người, rồi hỏi: “Vậy thì sao? Người đông thì chuyện càng rối. Có thể Thích Thiền thật sự giúp đỡ tướng sĩ và cô nhi, nhưng việc nàng nói dối cũng là thật.”
Minh Hủy không ngờ ngũ ca mình lại cứng đầu đến thế, nàng suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Hôm huynh từ biên cảnh trở về, cưỡi hắc mã, khoác giáp bạc đi ngang qua phố, chúng ta ngồi trên lầu nhìn xuống. A Thiền khi ấy nhìn huynh đến ngẩn ngơ.”
“Thì sao?” Lý Huyền Cẩn lạnh nhạt hỏi, bởi hôm đó người ngẩn ngơ nhìn hắn chắc chắn không chỉ có Thích Thiền.
“Đó là lần đầu tiên muội thấy ánh mắt A Thiền ngây ngốc như vậy.” Minh Hủy nói: “Muội luôn nghĩ A Thiền thích huynh.”
“Minh Hủy, đôi khi con người không thể nhìn bằng vẻ bề ngoài.” Lý Huyền Cẩn vẫn giữ vẻ lạnh lùng.
Minh Hủy thật sự không hiểu nổi tại sao ngũ ca của mình lại cứng đầu đến thế, nàng tức giận gọi lớn một tiếng “ngũ ca”, trong lòng không khỏi bất bình. Nàng biết A Thiền có khuyết điểm, nhưng ngũ ca đối với người khuyết điểm đầy mình như An Dương vẫn có thể bao dung, cớ sao lại hẹp hòi với A Thiền như vậy?