Chương 23

Thấy ánh mắt quan tâm của tiểu cô nương, Thích Thiền vỗ nhẹ tay nàng, khẽ đáp một tiếng “ừ”.

Đường núi kế tiếp còn hơn một canh giờ, Thích Thiền không đi cạnh Lý Huyền Cẩn nữa. Nàng cùng Minh Hủy sóng vai đi phía trước. Khi leo đến đỉnh Mai Sơn thì vừa đúng giờ Dậu, nhưng trên đỉnh núi hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống.

Vầng dương rực rỡ như thể giơ tay ra là có thể chạm tới. Mọi người lên núi đều để ngắm cảnh, ai nấy vội vàng chen chúc đến Vân Cảnh đài, nơi được xem là vị trí đẹp nhất vùng Mai Sơn để thưởng ngoạn.

Phía trước Vân Cảnh đài quả nhiên mây mù lượn lờ. Lúc này ánh chiều tà vàng óng ánh hòa lẫn cùng sắc hồng, rọi xuống núi non trập trùng, khiến cảnh sắc như được nhuộm cùng một màu dịu nhẹ, mờ ảo mà uyển chuyển.

Thích Thiền từng thấy cảnh hoàng hôn rực rỡ nơi hoàng thành, nhưng chưa bao giờ gặp cảnh hùng vĩ mỹ lệ như trên đỉnh Mai Sơn.

Mặt trời hoàng hôn đỏ rực, phảng phất chỉ cần đưa tay là có thể chạm đến. Nàng ngẩn ngơ một lúc, rồi xoay đầu, bắt đầu tìm kiếm bóng dáng cao lớn quen thuộc trong đám đông.

Lý Huyền Cẩn đứng chếch sau lưng Thích Thiền, cách vài người. Nhưng dáng người cao ráo khiến hắn rất dễ nhận ra.

Hắn tự nhiên chú ý đến ánh mắt tìm kiếm của Thích Thiền. Lý Huyền Cẩn mím môi, xoay người rời đi.

Thích Thiền không quấy nhiễu ai, chỉ lùi lại vài bước rồi lặng lẽ theo sau.

Khác với nàng lúc trước vừa lêи đỉиɦ núi đã chạy thẳng đến Vân Cảnh đài xem cảnh hoàng hôn, Lý Huyền Cẩn lại điềm tĩnh quan sát địa thế xung quanh. Hắn bước đi có mục đích rõ ràng, ước chừng mười lăm phút sau thì tiến vào khu rừng rậm trên đỉnh núi. Hắn dừng lại trước một gốc cây lớn, rồi xoay người.

Thích Thiền tiến đến gần, khẽ gọi: "Ngũ điện hạ."

Đôi mắt đen sâu thẳm của Lý Huyền Cẩn ánh lên vẻ lạnh nhạt, giọng điệu bình tĩnh nhưng mang theo thẩm vấn: "Thích Nhị cô nương, rốt cuộc cô muốn làm gì?"

Thích Thiền hơi ngạc nhiên, cười nhạt: "Điện hạ không nhìn ra sao?"

Nàng dừng lại một nhịp, sau đó rõ ràng từng chữ: "Ta đang theo đuổi ngài."

Lý Huyền Cẩn như nghe thấy một lời châm biếm, khẽ cười lạnh: "Cô nói là theo đuổi? Thích nhị cô nương, chẳng phải cô đã có vị hôn phu rồi sao?"

“Ta biết.” Thích Thiền hôm nay tâm trạng cực tốt, nàng khẽ gật đầu, đôi môi đỏ mọng hơi mấp máy: “Đêm đó ta nói thế chỉ là nhất thời ứng biến, nhưng mấy ngày nay ta đã nghĩ kỹ. Thật ra chúng ta hoàn toàn có thể biến nó thành sự thật.”

Nàng ngẩng mắt nhìn thẳng vào hắn, giọng nói ôn hòa nhưng kiên định: “Ngũ điện hạ, ta muốn gả cho ngài.”

Trong ánh hoàng hôn mờ tối, đôi mắt hạnh của Thích Thiền như phủ một tầng sương mờ ảo, khiến người khác không thể nhìn thấu. Thế nhưng, trong con ngươi long lanh ấy lại ánh lên tia sáng như chất gây nghiện, khiến người ta khó lòng kháng cự, chỉ muốn xốc tấm màn sương ấy lên mà sa vào.

Chỉ là Lý Huyền Cẩn vẫn giữ được sự tỉnh táo. Tựa như một đạo sĩ kiên định, dù đối diện trực tiếp với đôi mắt kia, hắn cũng không để bản thân bị mê hoặc. Giọng hắn càng thêm lạnh lùng: “Nhưng ta không muốn cưới cô.”

Thích Thiền thoáng hiện vẻ tiếc nuối, song chỉ trong nháy mắt, nàng đã khẽ gật đầu như đã sớm liệu trước: “A Thiền biết, hiện tại ngài chưa muốn cưới ta. Vậy nên ta mới theo đuổi ngài.”

Nàng khẽ mỉm cười, ánh mắt như nước: “Cho đến khi nào ngài bằng lòng cưới ta.”

Thân hình mảnh mai, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng. Nhìn thế nào nàng cũng chỉ như một tiểu thư yếu mềm. Nhưng từng chữ nàng thốt ra, tuy nhỏ nhẹ, lại như gió len lỏi khắp nơi, muốn xuyên qua mọi kẽ hở phòng bị để bao phủ lấy hắn.

“Thích Nhị cô nương, tâm tư cô thâm trầm, cực giỏi che giấu. Cô nghĩ ta sẽ tin lời cô sao?” Lý Huyền Cẩn sững lại một thoáng, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ lạnh nhạt. Giọng hắn như băng, cứng rắn đến mức chẳng gì xuyên thấu nổi.

“Ta mặc kệ cô có tính toán gì. Nhưng ta cảnh cáo cô, một vừa hai phải thôi.”

Thích Thiền vẫn mỉm cười, dịu dàng đáp: “Bây giờ ngài không tin ta cũng không sao. Rồi sẽ có một ngày ngài tin thôi.”

“Thích Thiền!” Giọng Lý Huyền Cẩn trầm xuống, ẩn nhẫn sự tức giận.

Nàng hơi cụp mi, thanh âm mềm mại hơn hẳn: “Điện hạ cũng có thể gọi ta là A Thiền.”

Hắn hít sâu một hơi, tựa như đang cố đè nén tâm tình: “Cô...”

Đúng lúc ấy, từ ngoài rừng vang lên tiếng gọi vội vã của Hạnh Đường: “Cô nương, cô nương!”

Thích Thiền khẽ cười, xoay người rời đi: “Điện hạ, ta phải về rồi. Ngài cũng không muốn để quan hệ của chúng ta bị phát hiện lúc này, đúng không?”

Lý Huyền Cẩn trán gân xanh giật giật, vừa định bước đến chất vấn thì đã thấy Thích Thiền xoay người bỏ đi. Gương mặt hắn lập tức sa sầm, ánh mắt lạnh lùng dõi theo bóng dáng nàng khuất dần trong rừng.

Phía bên kia, Hạnh Đường vừa trông thấy bóng dáng xanh biếc của chủ tử liền nhanh chân chạy tới. Nàng còn ngoái lại nhìn một thân ảnh thẳng tắp đang rời xa, nhận ra ngay đó là Ngũ hoàng tử. Hàng mi khẽ nhíu, nàng thấp giọng hỏi: “Cô nương, người cùng ngũ điện hạ...”

Là tỳ nữ thân cận, Hạnh Đường sớm nhận ra cô nương gần đây có chút khác lạ với ngũ điện hạ. Từ việc đặt môi giấy trong hộp điểm tâm gửi cho người, đến những lần như có như không vướng mắc giữa hai bên.

Thích Thiền xoay đầu, thấy bàn tay Hạnh Đường lạnh buốt, liền dịu dàng chạm vào, kéo nàng về phía phòng: “Tay ngươi lạnh thế này, mau đi thay thêm xiêm y dày hơn.”

Hạnh Đường nhìn cô nương vài lần, muốn hỏi lại thôi, cuối cùng ngoan ngoãn gật đầu. Dù cô nương không muốn nói, nàng cũng sẽ không gặng hỏi. Dù sao mạng này là do cô nương cứu, bất kể cô nương định làm gì, nàng đều chỉ biết một lòng ủng hộ.

Đỉnh Mai Sơn có Tương Quang tự, chùa không lớn, tăng nhân cũng chẳng nhiều. Nhưng bởi thường có người lên núi ngắm cảnh, tắm suối nước nóng nên mới dựng thêm vài dãy khách viện. Lúc này trời đã chập tối, ai nấy mệt mỏi cả ngày, đều trở về phòng nghỉ ngơi.

Thích Thiền dùng xong một bát cháo chay rồi cũng chuẩn bị ngủ. Hạnh Đường vừa trải giường vừa hỏi: “Cô nương, sáng mai công chúa cùng mọi người muốn lên đài ngắm mặt trời mọc, cô có đi không? Nếu đi, nô tì sẽ gọi sớm.”

Thích Thiền hơi khựng tay, trầm ngâm một lúc rồi khẽ gật: “Được, ngươi nhớ gọi ta.”

Nói thế, nên hôm sau khi trời còn lấp lánh sao, Hạnh Đường đã đánh thức Thích Thiền. Sau khi rửa mặt sơ qua, nàng bước ra sân thì nơi nơi đã rộn ràng tiếng nói cười. Đã đến Mai Sơn, tất nhiên không thể bỏ lỡ cảnh bình minh.

Minh Hủy cũng đi, vừa thấy A Thiền ra liền nắm tay kéo nàng lên Vân Cảnh đài.

Mọi người đợi chừng mười lăm phút, bầu trời đen thẫm nơi chân trời bỗng rực lên một vệt đỏ. Cảnh mặt trời nhú dần, ánh sáng nhuộm hồng cả trời đất.

Thích Thiền khẽ xoay đầu, ánh mắt len lỏi qua đám đông tìm kiếm. Nhưng rồi nàng chỉ có thể nuối tiếc mà thở dài. Quả nhiên, sáng nay hắn đã không đến.