Chương 30: Thấp kém hơn (2)

Mấy tên vệ sĩ cao to cúi người, đến gần hắn: "Thiếu gia, chúng tôi đã dạy dỗ tên kia theo lời ngài dặn rồi ạ."

Phó Vinh Khanh mở mắt, hất hàm hiệu cho Đường Dật đưa tiền, ngồi dậy hỏi: "Phản ứng của hắn ta thế nào?"

"Mấy cú đấm đều nhắm vào miệng, tôi nghe hắn ta chửi Thương Quân Tú mới dừng tay."

"Ừm, tốt." Phó Vinh Khanh hài lòng gật đầu, bảo Đường Dật đưa thêm tiền.

Đám người thô kệch nghe hát mà đầu óc ong ong, nhận được tiền liền vội vàng rời đi.

Trên sân khấu đang diễn vở "Trường Sinh Điện" đến hồi thứ tám. Nghe đến câu "Quân ân như nước chảy về đông, được sủng lo âu mất sủng sầu", Phó Vinh Khanh lẩm nhẩm theo rồi bỗng chợt bật cười.

Không phải sao, có người được sủng lo âu mất sủng sầu, câu này dùng để miêu tả Thương Quân Tú quá ư thích hợp. Mặc dù "được sủng lo âu" và "mất sủng sầu" mà hắn muốn có phần khác nhau.

Trước đây hắn đeo bám Thương Quân Tú, khiến y phiền lòng, bây giờ không đeo bám nữa, cũng muốn y vì mình mà sầu não ủ ê.

Đường Dật nghe không hiểu mấy thứ này, hỏi: "Thiếu gia cười gì vậy ạ?"

"Cậu thấy câu "Quân ân như nước chảy về đông, được sủng lo âu mất sủng sầu." này thế nào?"

Đường Dật vắt óc suy nghĩ, vẫn lắc đầu: "Văn vẻ quá, nghe chẳng hiểu gì."

"Có nói cậu cũng không hiểu, cứ chờ xem đi."

Phó Vinh Khanh ra hiệu, Đường Dật nhanh nhẹn châm thuốc cho hắn, hỏi: "Dạo trước ngài bảo không muốn kết hôn, bây giờ lại ép cô Lâm lấy ngài, chuyện này tôi cũng không hiểu."

"Có gì mà không hiểu?" Phó Vinh Khanh nói: "Tôi chắc chắn Lâm Uyển Quân sẽ không lấy tôi mới ép hôn đấy chứ, không làm vậy, làm sao cô ta cầu xin Thương Quân Tú giúp đỡ được?"

"Ồ! Vậy nên ngài mới chuẩn bị sau này lạnh nhạt với ông chủ Thương à? Đây chính là "mất sủng sầu" sao?" Đường Dật chợt hiểu ra, "Thiếu gia, ngài hèn hạ vô sỉ thế!"

"Gì?"

Đường Dật ho khan liên tục: "Ý tôi là, ngài thông minh quá trời. Trước đây đều là chúng ta chủ động, sau chuyện này, thể nào ông chủ Thương cũng chủ động tìm đến chúng ta thôi! Ai chủ động người đó thấp kém hơn!"

"Thấp kém hơn?" Phó Vinh Khanh gõ lên trán cậu ta mấy cái, "Nói bậy bạ gì đó, Tú Tú làm sao thấp kém được."

...

Trong văn phòng, chiếc bình cổ quý giá vỡ tan tành, mảnh sứ văng tung tóe, cứa vào ngón tay đang cầm chén trà của Thương Quân Tú, máu đỏ rỉ ra. Y thản nhiên rút khăn giấy lau đi giọt máu, tiếp tục nhấp trà.

Những vệ sĩ đứng tụ tập ở cửa thỉnh thoảng lại liếc nhìn vào trong, lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì.

Hồng Tề Bách vứt áo khoác ở dưới lầu, giờ phút này tay áo sơ mi xắn lên cao, một tay chống nạnh, mặt đỏ tía tai, tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Hắn ta nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, chỉ tay vào Thương Quân Tú mắng: "Đừng có giả vờ với tao! Mấy tên côn đồ đó không phải do mày sai khiến thì tao không mang họ Hồng!"

"Hồng thiếu gia, chuyện này không phải ông chủ sai người làm. Có phải ngài đã đắc tội với ai đó mà quên không?" Phúc Tường cung kính đứng sau lưng Thương Quân Tú, thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn Hồng Tề Bách, nói tiếp: "Không phân biệt phải trái đúng sai mà đến chỗ chúng tôi đập phá đồ đạc, chẳng phải là hành vi côn đồ hay sao?"

"Mày câm miệng cho tao! Tao đang hỏi Thương Quân Tú, mày là con chó, xen mồm vào làm gì!" Hồng Tề Bách sấn lại gần, giật lấy chén trà trong tay Thương Quân Tú rồi ném mạnh vào tường. Chiếc chén vỡ tan, nước trà bắn tung tóe trên tường, loang lổ một mảng lớn.

"Thương Quân Tú, ngữ như mày giỏi nhất là cái trò lá mặt lá trái," Hồng Tề Bách gằn lên, "Cha tao tin mày chứ tao thì đéo. Tao không cho mày một bài học thì mày không biết ai mới là chủ nhân của nhà họ Hồng!"

Hắn ta vẫy tay, mấy tên vệ sĩ ở cửa bắt đầu rục rịch, bảo vệ của nhà hàng cũng cuống cả lên, chặn ở cửa không cho họ vào. Hai bên giằng co, gây ra tiếng náo động không nhỏ.

"Ồn ào đủ chưa?" Thương Quân Tú lên tiếng, "Đủ rồi thì tôi cho người đưa anh về. Cũng muộn rồi, nhà hàng còn phải dọn dẹp để chuẩn bị buôn bán."

Vài câu nói lạnh nhạt pha chút thiếu kiên nhẫn, như thể đang hỏi đối phương đã ăn cơm chưa, nếu chưa thì tự về nhà mà ăn, đây không muốn hầu hạ.

Nhưng giọng điệu lại hết sức mềm mỏng, khiến người ta không sao bắt bẻ. Hồng Tề Bách ghét nhất điệu bộ này của y.

Không tìm được thứ gì để đập phá, hắn ta điên tiết đá vào thùng rác, "Mày còn vênh váo được nữa à? Đúng là bây giờ cha tao thiên vị mày, nhưng về sau, về sau ông ấy không còn nữa, mày nghĩ ông ấy có thể giao sản nghiệp nhà họ Hồng cho mày sao?"

Hồng Tề Bách cười ha hả, xắn tay áo lên cao, "Cha tao mà mất, xem tao có xé xác mày không."

"Đó là lời anh nói. Còn chuyện sản nghiệp gì đó, anh đừng suy diễn ác ý rồi nhặng xị trước mặt tôi. Anh cứ việc nói thẳng với ông chủ, nếu ông ấy thấy anh đúng thì sa thải tôi là được."