Chương 29: Thấp kém hơn (1)

Thương Quân Tú vừa vào cửa đã nhìn thấy đứa bé mà Nguyên Anh nhắc đến.

Thương Quân Tú không giỏi bế trẻ con, huống chi đứa bé nhỏ xíu như vậy, bế được vài phút liền trả lại cho dì Giang: "Dì đã đưa bé đi khám ở bệnh viện chưa?"

"Khám rồi, đứa nhỏ khỏe mạnh, không có bệnh gì cả, chắc là cha mẹ nó không nuôi nổi, nếu không thì ai nỡ bỏ rơi." Dì Giang đặt đứa bé trở lại giường, đắp lên người nó một lớp chăn mỏng, hỏi y: "Dạo này cháu thế nào, có bận không, có mệt không?"

"Cháu là ông chủ, có gì mà mệt. Hơn nữa việc buôn bán ở nhà hàng khá tốt, cứ đông khách là cháu vui ạ."

Thương Quân Tú vừa vào cửa đã giải thích vết thương trên mặt là do vô ý bị ngã. Dì Giang chắc chắn là không tin.

Thương Quân Tú lại nói: "Cháu định thuê thêm vài đầu bếp nữa, nhà dì có người đàn ông nào đáng tin cậy, sức dài vai rộng bê nổi cái chảo gang không, giới thiệu cho cháu vài người."

"Cháu sợ dì sang nên mới nhất định phải tìm đàn ông chứ gì." Dì Giang liếc y, "Yên tâm đi, trong viện bây giờ lại có thêm một đứa trẻ, dì muốn đi cũng chẳng được, cho dù cháu muốn dì đến nhà hàng giúp đỡ, dì cũng chịu thôi."

"Nào có, thật sự là cái chảo ở nhà hàng quá nặng, không phải đàn ông thì bê không nổi."

Giờ này, hầu hết trẻ con trong viện đều đi học, chỉ còn lại vài đứa bi bô tập nói đang xếp giấy chơi ở cửa. Thỉnh thoảng Thương Quân Tú lại đưa mắt nhìn chúng, không biết đang nghĩ gì.

"Quân Tú, hôm trước có một cặp vợ chồng người nước ngoài muốn nhận nuôi Yến Yến, dì thấy điều kiện của họ cũng tốt, chỉ là sau này sẽ đưa Yến Yến ra nước ngoài, sướиɠ khổ thế nào cũng không gặp được nữa, dì không biết nên quyết định làm sao."

Trẻ con trong viện rất đông, mấy năm gần đây chính phủ có trợ cấp, nơi này cũng đã được cấp phép, coi như là trại trẻ mồ côi chính thức. Mấy năm nay việc nhận con nuôi xuất hiện rất nhiều, không có gì lạ. Song đây là lần đầu viện của họ có người nước ngoài đến nhận con nuôi.

Thương Quân Tú hỏi: "Lần sau bao giờ họ lại đến ạ? Hoặc dì cho cháu địa chỉ và tên của họ đi. Cháu quen kha khá người nước ngoài, tìm hiểu một chút là biết có đáng tin cậy hay không."

Dì Giang chép lại địa chỉ đã lưu trước đó cho y: "Cháu đừng bận tâm chuyện đầu bếp, ở quê dì có vài người khá ổn, thật thà lại chịu khó."

"Cháu biết dì có nguồn mới hỏi dì mà," Thương Quân Tú lấy ra một phong bì, đặt lên bàn, "Đây là tiền môi giới cho dì."

"Cứ nghĩ cách cho dì tiền..." Dì Giang không nhận, nhét trả lại cho y, "Số tiền lần trước cháu nhờ Nguyên Anh mang đến, dì chưa động đến một đồng nào, vẫn giữ cho cháu."

"Nếu dì không tiêu, cháu cũng không biết tiền mình kiếm ra là cho ai tiêu nữa." Thương Quân Tú thở dài, đây là cách y thường dùng để dỗ dành dì Giang. Càng tỏ ra đáng thương càng hiệu quả.

Thương Quân Tú 15 tuổi được dì Giang đưa về đại viện, khi ấy y vừa mới mất cha mẹ, tính tình khá khép kín, không khóc không nháo, khiến người ta đau lòng xót ruột. Lớn lên tính tình mới tươi sáng hơn một chút.

Dì Giang yêu thương y như con cái ruột rà, nghe y nói vậy cũng đứt ruột đứt gan, vội cầm lấy phong bì: "Rồi rồi, kiếm tiền cho dì tiêu, dì nhận là được rồi."

Bà đột nhiên nhớ ra một chuyện, nói: "Cháu cũng nên tìm bạn gái rồi đấy, nếu không có thời gian tìm thì để Tẫn Khải giới thiệu cho, các cô giáo trong trường đều đoan trang hiền thục, ai dì cũng thấy ưng."

"Liêu tiên sinh ba mươi mấy tuổi rồi, sao dì không thúc giục anh ấy kết hôn mà lại thúc giục một người mới ngoài hai mươi như cháu chứ."

"Sao lại không giục, lần nào gặp mà dì chẳng giục, tại người ta không vội thôi."

Tất nhiên Thương Quân Tú cũng không vội, y nhanh nhảu chuyển sang chủ đề khác, tỉ tê vài chuyện thường ngày. Gần trưa, chưa kịp ăn cơm đã phải quay lại nhà hàng. Phúc Tường đang đợi ở cửa, khi đi còn đặc biệt xuống xe chào hỏi dì Giang.

Xe chạy vào đường lớn, Phúc Tường mới nói: "Hồng Tề Bách đến nhà hàng rồi, dẫn người đến gây sự với cậu."

"Mặc kệ hắn ta." Thương Quân Tú nói: "Bảo người nói với Hồng Cẩm Văn là được."

"Mặt hắn ta có vết thương, tôi đoán là bị đánh, giận quá nên mới đến nhà hàng chúng ta gây rối."

"Bị đánh?" Thương Quân Tú cười một tiếng, "Ai đánh?"

"Tôi đoán là Phó thiếu gia," Phúc Tường nói: "Hồng Tề Bách đánh bạc thua muốn quỵt nợ, người ta không đồng ý, hắn ta lôi cha mình ra dọa, đối phương là dân máu mặt, chẳng rén gì Hồng Cẩm Văn nên gọi vệ sĩ tẩn cho một trận, đánh xong thì đuổi ra ngoài, không nể mặt chút nào."

Mà lúc này, mấy tên vệ sĩ đánh người đã thay quần áo, ton hót chạy đến gánh hát.

Đào kép trên sân khấu đang ngân nga xướng khúc, hết sức êm tai.

Phó Vinh Khanh nhắm mắt, nhàn nhã nghe hát, đầu ngón tay gõ gõ lên bàn gỗ lim theo nhịp điệu.