"Em lừa anh làm gì. Chuyện này phức tạp, đến em cũng không thể biết rõ. Đầu óc lão ta không xứng với dã tâm, cứ tiếp tục thế này, rất có thể sẽ bán cả Bình Dương mất."
"Đến cả quan trên mà lão ta còn mua chuộc được, ai mà quản nổi?" Liêu Tẫn Khải thở dài: "Thời buổi này có tiền mua tiên cũng được, ma quỷ đầy rẫy khắp nơi."
"Em đã lấy được bằng chứng vu oan." Thương Quân Tú hỏi: "Anh còn nhớ chuyện Đại thiếu gia nhà họ Phó bị giam giữ cách đây không lâu không?"
"Nhớ."
"Chuyện này vốn không lớn, nhưng Hồng Cẩm Văn lại bỏ ra ba bốn trăm đại dương. Em xem giấy nhận tội, Đại thiếu gia nhà họ Phó bị kết tội quấy rối bất thành, gϊếŧ người bất thành, phạt năm năm tù. Vậy mà cảnh sát lại dễ dàng thả người, điều này chứng tỏ điều gì? Rõ ràng là muốn tạo ra hình ảnh Phó gia cấu kết với quan chức, hòng kích động dân chúng Bình Dương phản đối."
"Chậc, Hồng Cẩm Văn không thông minh đến vậy chứ?"
Thương Quân Tú gật đầu, "Nếu đầu óc lão ta đủ dùng, thì lão đã chẳng cần phải chạy ra khỏi thành phố suốt như vậy."
"Còn cậu? Định làm gì?" Liêu Tẫn Khải nói: "Bằng chứng vu oan cũng đã có trong tay rồi, có giúp Phó Vinh Khanh không?"
Thương Quân Tú: "Không giúp."
"Cậu còn chưa biết ai ở cảnh sát cấu kết với Hồng Cẩm Văn." Liêu Tẫn Khải cười vài tiếng, uống một hớp trà, "Nhưng mà anh nghe nói, Phó Nhị gia suốt ngày chạy đến chỗ cậu, hắn ta đang theo đuổi cậu ư?"
Thương Quân Tú ho sặc sụa, "Anh cũng tin mấy lời đồn nhảm nhí này sao?"
"Anh đoán hắn ta cố ý. Hồng Cẩm Văn ghét Phó gia ra mặt, có thế nào Phó Vinh Khanh cũng sẽ không thích người làm dưới trướng Hồng Cẩm Văn như cậu. Có lẽ hắn ta muốn chia rẽ quan hệ giữa cậu và Hồng Cẩm Văn, để hai người đấu đá nội bộ, còn hắn ta chỉ việc hóng kịch vui."
"Em biết." Thương Quân Tú trầm ngâm, không nói gì nữa.
Đôi khi y cảm thấy, sự quan tâm vô tình của Phó Vinh Khanh chẳng hề giống giả vờ, nếu là giả vờ, y chỉ đành cảm thán diễn xuất của người này quá sức thượng thừa.
"Vừa vào anh đã muốn hỏi, vết thương trên mặt cậu là sao thế?" Liêu Tẫn Khải đưa tay chỉ vào khóe môi mình, nói: "Chỗ này hơi sưng. Cậu cũng đánh nhau với người ta à?"
Thương Quân Tú dùng đầu lưỡi chạm nhẹ vào vết thương, qua một đêm vết bầm đã tan đi ít nhiều, nhưng vẫn còn hơi đau, sưng một chút cũng là bình thường. Y tỏ vẻ không mấy bận tâm: "Hôm qua em đến nhà họ Hồng, Hồng Tề Bách đánh."
"Cậu cố ý chọc tức hắn ta à?" Liêu Tẫn Khải hiểu rõ Thương Quân Tú, dù thế nào y cũng không để mình chịu thiệt, bèn hỏi: "Ngoài trận đòn này ra, cậu còn được gì nữa?"
"Khiến Hồng Tề Bách nhận ra rằng cha hắn thực sự quan tâm ai đến hơn. Đợi hắn nhận ra rồi sẽ càng không ưa em. Giờ chắc chắn hắn đang nóng lòng muốn làm nên nghiệp lớn để được cha công nhận." Thương Quân Tú mím môi cười, "Đợi cá cắn câu thôi, em kiên nhẫn lắm."
"Chỉ cần cậu đừng lẳng lặng tự hành động là anh cảm ơn trời đất rồi."
Cháo được bưng lên, Liêu Tẫn Khải múc một bát đưa cho y, rồi đẩy đĩa thức ăn kèm về phía y: "Nguyên Anh dạo này chẳng những không chịu học hành mà còn học đòi người ta đi biểu tình, giơ cao tấm biển bài xích hàng ngoại, suýt chút nữa thì bị súng dí vào đầu, chẳng biết sợ là gì."
Thương Quân Tú nhíu mày: "Chuyện khi nào thế?"
"Mới hai hôm trước, anh có dạy dỗ thằng bé vài câu, nó không phục, trốn học đi tìm cậu, không mách cậu à?"
Thương Quân Tú lắc đầu: "Nói với em cũng chỉ tổ ăn mắng, nào dám mách."
"Chỉ có cậu nói thằng bé mới chịu nghe, cậu khuyên vài câu đi, Bình Dương dạo này hơi nhạy cảm, phần lớn thương nhân nước ngoài đều hợp tác với chính quyền, tốt nhất đừng động vào, đừng nói gì cả, nếu còn phản đối nữa sẽ bị bắt vào trại giam hết."
"Thương nhân ngoại quốc ồ ạt đổ vào Bình Dương, thương nhân địa phương làm ăn khó khăn, xung đột chắc chắn không ít." Thương Quân Tú tỏ vẻ hiểu rõ, nói: "Những chuyện thế này họ thường xúi giục học sinh sinh viên tiên phong trước, "đánh rắn phải đánh dập đầu", đúng là biết tính toán."
Liêu Tẫn Khải: "Nhà trường đã dùng hình thức đuổi học để cảnh cáo rồi, cũng hiệu quả lắm, hy vọng tương lai không xảy ra sự cố nào đáng tiếc."
...
Ăn sáng ở nhà Liêu tiên sinh xong, lúc ra về đã là chín rưỡi. Thương Quân Tú lại đến đại viện ngoại ô thành phố gặp dì Giang. Người phụ nữ góa chồng từ năm 25 tuổi này vẫn chưa tái giá, sau khi đứa con gái còn đỏ hỏn qua đời, bà từng có một khoảng thời gian hóa điên hóa dại.
Về sau bà bình thường trở lại, chỉ là không thể chịu nổi khi nhìn thấy những đứa trẻ côi cút đáng thương.
Năm đó Thương Quân Tú được dì Giang tốt bụng cưu mang, ngoài y ra còn có Liêu Tẫn Khải và Nguyên Anh cũng đều là những đứa trẻ lớn lên từ khu viện này.