Chương 27: Hắn ta đang theo đuổi cậu ư? (1)

Đôi mày Thương Quân Tú càng nhíu chặt hơn.

Lâm Uyển Quân tiếp tục tỉ tê: "Chuyện hôn ước của em là do trưởng bối trong nhà định đoạt, nhưng bây giờ, trưởng bối có thể làm chủ cho em đều không còn nữa, lời ước hẹn này đương nhiên cũng không còn hiệu lực." Nói đoạn, có lẽ vì bất lực và tủi hổ khôn cùng nên cô quỳ sụp xuống trước mặt Phó Vinh Khanh, "Phó thiếu gia, xin anh đừng lấy chuyện này ra làm khó ông chủ Thương. Chuyện này vốn dĩ không liên quan gì đến anh ấy. Nếu anh cảm thấy những gì tôi nói hôm nay chưa đủ rõ ràng, ngày mai rảnh rỗi, tôi sẽ đích thân đến Phó gia, nói rõ với Phó lão gia và phu nhân."

"Cô đây là..." Phó Vinh Khanh nghe cô nghẹn ngào trong nước mắt, cảm giác tội lỗi lập tức dâng trào.

Hắn không ngờ Lâm tiểu thư lại nghiêm túc như vậy, che chở cho Thương Quân Tú đến thế. Trong lòng vừa khó chịu vừa thấy kỳ lạ, cảm xúc lẫn lộn, trăm mối ngổn ngang.

"Uyển Quân, cô đi nghỉ ngơi trước đi." Thương Quân Tú liếc Phó Vinh Khanh đang định lên tiếng.

Mấy tên bảo vệ nhanh nhạy ở cửa nghe thấy tiếng động, liền bước vào, cung kính dìu Lâm tiểu thư ra ngoài.

Mấy người đến là người của Hồng Cẩm Văn, chuyện hôm nay không thể giấu được nữa.

Nghĩ đến đây, Thương Quân Tú chỉ cảm thấy mỏi mệt, y chủ động bê chiếc hộp dưới đất lên bàn, quay người đi lấy một sợi dây thép trong tủ, cúi đầu im lặng mở khóa.

Phó Vinh Khanh cũng biết mình đã đùa quá trớn, gượng gạo hỏi: "Tú Tú giận tôi à?"

"Không. Khóa tôi mở cho Nhị gia, mở xong Nhị gia mau về đi, cũng khuya rồi." Thương Quân Tú không hề tỏ ra tức giận, cứ như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Chỉ là vết thương trên mặt khiến y trông quá đỗi đáng thương, như thể vừa chịu uất ức gì lớn lắm.

Phó Vinh Khanh muốn vỗ lưng y coi như an ủi. Song vừa định giơ tay lên, hắn chợt thấy hành động này không đơn thuần, cứ... quái quái thế nào.

Tại sao trong tình huống không có bất kỳ mục đích hay ý đồ xấu nào… mà hắn lại muốn an ủi Thương Quân Tú chứ?

Sắc mặt Phó thiếu gia hơi thay đổi, lòng rối như tơ vò. Những lời bông đùa đến miệng bỗng nhiên khó mà thốt ra. Thế là hắn im bặt, cúi đầu nhìn y mở khóa.

Thương Quân Tú thao tác cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ nghe "cạch" một tiếng, khóa đã được mở. Y đặt sợi dây thép xuống, không động đến chiếc hộp nữa mà ngước lên nhìn Phó Vinh Khanh, đồng thời đẩy chiếc hộp về phía hắn, "Dù sao cũng là két sắt của cửa hàng người ta, Nhị gia lấy được thứ mình muốn rồi thì nghĩ cách trả lại chiếc hộp, nếu không sáng mai người ta báo cảnh sát, điều tra ra anh, cộng thêm chuyện vàng giả lại càng thêm rắc rối, tội của Phó gia sẽ khó mà gột sạch."

Không ai lên tiếng, bầu không khí có phần vi diệu.

Phó Vinh Khanh cầm hộp lên định đi, được vài bước thì dừng lại, "Chân em... đừng đi lại nhiều. Ngoài lúc thay thuốc thì đừng động vào vết thương trên mặt. Với cả... Tối nay em mắc mưa, tắm nước nóng xong nhớ uống thuốc hạ sốt hai ngày."

Thương Quân Tú chỉ gật đầu, cho đến khi hắn khuất bóng cũng không nói thêm gì. Không lâu sau, ban công có động tĩnh, Nguyên Anh trèo tường vào, thở hồng hộc cởi chiếc áo mưa vướng víu, kéo cửa kính ban công ra.

"Anh, thư em đã gửi rồi, chiều nay Liêu tiên sinh đến tiệm không tìm thấy anh..." Cậu nhóc bước vào, vừa định hỏi mặt mày anh sao vậy thì bỗng ngửi thấy mùi thuốc lá trong phòng, nhóc nhăn mặt, vội vàng mở toang cửa sổ và rèm cửa ban công để thoáng khí, "Anh, sao anh lại hút thuốc, không phải anh không thể đυ.ng vào thứ hôi thối này sao!"

Thương Quân Tú quên cả việc mắng cậu lại trèo tường vào, hỏi: "Liêu tiên sinh nói gì?"

"Thầy ấy đọc thư rồi, muốn mời anh đến nhà chơi." Hiếm khi Nguyên Anh thấy y nghiêm nghị như vậy nên cũng không dám nói nhiều, ngoan ngoãn ngồi trên ghế, "Tối nay anh có đi không?"

"Hôm nay hơi mệt, mai đi." Thương Quân Tú vẫn dặn dò Nguyên Anh học hành cho tốt, rồi tiễn cậu nhóc xuống lầu, gọi xe đưa cậu về trường.



Suốt đêm gần như không ngủ, Thương Quân Tú không ăn sáng mà đi thẳng đến Đại học Quốc lập Bình Dương, đến nhà riêng của Liêu tiên sinh - Liêu Tẫn Khải ở ngoại ô.

Liêu Tẫn Khải trong trường là giáo sư quốc ngữ đức cao vọng trọng, ngoài trường là tổng biên tập tài đức vẹn toàn của nhà xuất bản giáo dục, ngày thường ngủ sớm dậy sớm, thích nhất là uống trà và nghiên cứu tác phẩm văn học.

Khi Thương Quân Tú đến, anh ta vừa pha xong ấm trà Đại Hồng Bào thượng hạng, cả sân ngập trong hương trà.

"Rõ ràng ở gần nhau, lại cứ thích viết thư," Liêu Tẫn Khải cười bất đắc dĩ, đưa cho y một chén trà, "Ăn sáng chưa? Ở đây có cháo."

"Uống trà là được rồi," Thương Quân Tú nói: "Khổ nỗi em là phận phàm phu tục tử, trà ngon đến miệng cũng thành lãng phí."

"Đừng tự coi thường mình, anh còn lạ gì cậu." Liêu Tẫn Khải bảo người mang cháo lên, nói: "Trong thư cậu nói Hồng Cẩm Văn ra khỏi thành có ý đồ xấu, thật hay giả?"