Chương 26: Không sợ thì trốn làm gì? (2)

Phó Vinh Khanh khựng lại, véo eo y một cái, "Chỉ sờ soạng có chút xíu, cần gì phải thù dai như vậy, quá đáng hơn chúng ta cũng từng làm rồi đấy thây."

"Anh là chính nhân quân tử thì đừng dùng lời lẽ bẩn thỉu với tôi." Thương Quân Tú đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng, "Đó là két sắt của người ta, tôi giúp anh mở, rủi ro tôi gánh chịu chắc hẳn phải hơn hai mươi vạn này chứ?"

Phó Vinh Khanh gật đầu tỏ vẻ hiểu chuyện, thương lượng: "Được, tôi cho ba mươi vạn, Tú Tú ngủ với tôi một đêm, thế nào?"

Thương Quân Tú chỉ vào khuôn mặt đang áp sát của Phó Vinh Khanh, tốt bụng nhắc nhở: "Ban ngày ban mặt, nằm mơ giữa ban ngày à?"

"Tôi cứ ngỡ tình cảm của chúng ta đã đến mức có thể thân mật hơn rồi chứ." Phó Vinh Khanh ra chiều như vỡ lẽ.

Nói đoạn, hắn đứng dậy, định chạm vào túi bánh trên bàn, song vừa chạm tới góc túi giấy dầu đã bị Thương Quân Tú giật lại.

Ngón tay bắt hụt, hắn cũng chẳng bận tâm, móc từ trong túi ra một điếu thuốc, châm lửa. "Tú Tú à, em phân chia ranh giới với tôi rõ ràng quá. Tôi xem em như người trên đầu quả tim, vậy mà em nỡ tiếc một cái bánh với tôi."

"Nhị gia nói gì vậy, đây nào phải thứ gì báu bở. Chỉ là bị dính mưa, sợ hỏng, lỡ Nhị gia ăn vào mà có mệnh hệ gì, tôi không gánh nổi trách nhiệm đâu." Y siết chặt túi bánh, hành động này khác hẳn với một ông chủ Thương nhũn nhặn ngày thường, trông có vẻ hơi thô lỗ.

Khi không Phó Vinh Khanh lại sờ mó túi bánh, chắc chắn là đã biết chuyện gì rồi, rõ ràng là đang cố ý vờn y.

Bên cạnh y nhất định có nội gián của Phó Vinh Khanh cài vào, nếu không thì sao hắn lại biết rõ từng chuyện nhỏ nhặt như vậy?

"Em mong tôi chết lắm rồi, đến cả diễn cũng chẳng buồn diễn nữa." Phó Vinh Khanh bị y chọc ngoáy thì hơi tức cười, song mặt mày vẫn hết sức gợi đòn: "Nếu đã muốn tính toán rõ ràng như vậy thì em còn nợ tôi nhiều lắm."

Thương Quân Tú hỏi: "Tôi nợ anh cái gì?"

Phó Vinh Khanh cố ý phả khói thuốc về phía y, hắn nhìn đối phương qua làn khói mù mịt, vài giây sau lại vung tay xua tan, vê vê tàn thuốc rồi nghiêm mặt nói: "Ông chủ Thương giam giữ vị hôn thê của tôi, bắt cô ấy phải bán nghệ nuôi thân, chuyện này có tính không? Dù tôi có rộng lượng đến đâu mà cứ ngồi yên không ra mặt thì cũng thành kẻ hèn nhát mất. Em nói có phải không?"

Thương Quân Tú mỉm cười, "Là ai bịa đặt lung tung bên tai Nhị gia thế? Tôi chưa từng làm chuyện như vậy."

Phó Vinh Khanh nói: "Lâm Uyển Quân ở trong tòa nhà của em, chuyện này không sai chứ?"

"Tường Lạc Hội làm ăn quang minh chính đại, việc thuê nhân viên đều có giấy tờ đàng hoàng, sao đến miệng anh lại thành ra cái ổ tệ nạn thế?" Thương Quân Tú đưa tay lấy điếu thuốc trên tay hắn, thản nhiên dập tắt rồi ném vào thùng rác gần cửa.

Phó Vinh Khanh không để ý, không có thuốc thì lại nghịch bật lửa cho đỡ chán.

"Ông chủ Thương không hề ép buộc tôi. Là anh ấy tốt bụng cưu mang, tôi mới không phải chịu cảnh màn trời chiếu đất!"

Lâm Uyển Quân đột nhiên đẩy cửa bước vào, không nói không rằng quỳ xuống trước mặt Thương Quân Tú. Hành động này thật sự khiến hai người đang nói chuyện giật mình.

"Phó thiếu gia, tôi đã nói rõ rồi, xin anh đừng gọi tôi là vị hôn thê nữa, không có chuyện đó." Lâm Uyển Quân cắn răng, cố nén nước mắt.

Nhìn dáng vẻ này, có lẽ cô vừa từ trên sân khấu xuống, thiếu nữ trang điểm tinh xảo, bộ trang phục với những chiếc lông vũ trắng trông đặc biệt phô trương. Cô vốn đã có nhan sắc hơn người, giờ kết hợp trang phục lộng lẫy lại càng như thêu hoa trên gấm.

Thương Quân Tú ngẩn người thoáng chốc rồi đỡ cô đứng dậy. Còn Phó Vinh Khanh vẫn giữ thái độ thờ ơ, hắn nhìn cô nửa phút, đoạn thẳng thắn hỏi: "Người trong lòng mà Lâm tiểu thư nói với mẹ tôi, chính là ông chủ Thương sao?"

"Tôi... Tôi chỉ là..."

Trong nháy mắt, mặt Lâm Uyển Quân đỏ bừng, cúi đầu không nói hết câu.

"Ánh mắt cô nhìn ông chủ Thương rõ ràng quá rồi còn gì." Phó Vinh Khanh không có ý thương hoa tiếc ngọc, thấy người ta sắp khóc cũng vờ như không thấy, cà lơ phất phơ hệt lưu manh côn đồ, xúi giục: "Thích thì phải tranh thủ chứ, cô không nói, làm sao mà người ta biết được. Bây giờ chẳng phải là cơ hội tốt để nói sao? Lâm tiểu thư còn không mau nắm bắt?"

"Phó Vinh Khanh!" Thương Quân Tú nhíu mày, ngắt lời hắn, "Uyển Quân, cô có vẻ mệt rồi, về nghỉ ngơi trước đi. Có chuyện gì thì ngày mai nói sau."

Phó Vinh Khanh im thật, song vẻ mặt vẫn tơn hớn như đang xem kịch hay, mắt đảo qua đảo lại giữa hai người.

Nước mắt Lâm Uyển Quân nín nhịn nãy giờ cuối cùng cũng không kìm được mà tuôn rơi lã chã.

Cô nhắm mắt, lấy hết can đảm nói: "Ông chủ Thương, em thích anh, cũng không cầu anh phải đáp lại em thế nào, đây là chuyện của riêng em. Xin anh đừng vì vài lời của Phó thiếu gia mà đuổi em đi!"