Chương 25: Không sợ thì trốn làm gì? (1)

"Hồng Cẩm Văn đánh em?" Phó Vinh Khanh vừa đoán, vừa ngồi xuống cạnh Thương Quân Tú, cướp lấy cốc nước trên tay y, "Sao ông ta lại đánh em được, vô lý."

Bấy giờ Thương Quân Tú mới ngẩng lên nhìn hắn, "Nhị gia cũng biết nhiều quá nhỉ."

"Thằng con trai lớn của ông ta, gì Hồng gì Bách thì có khả năng," Phó Vinh Khanh phân tích, "Em đến Hồng gia một chuyến, ra về đã mang thương tích, thằng nhãi ranh đó dám ra tay đánh em à."

"Anh còn biết gì nữa, nói hết ra xem nào?"

"Còn biết..." Phó Vinh Khanh cố tình kéo dài giọng, mắt dán chặt vào khuôn mặt y, "Em ném trả chiếc nhẫn Hồng Cẩm Văn tặng, đúng là nên ném, kiểu dáng xấu chết đi được, đeo vào mất giá."

Thương Quân Tú biết thủ đoạn của Phó Vinh Khanh lợi hại, trong lòng âm thầm tức giận, y liếc nhìn chiếc vali dưới đất, "Đây là cái gì?"

"Két sắt đựng sổ sách của tiệm cầm đồ Bình An." Phó Vinh Khanh đứng dậy tìm hộp thuốc, hôm qua đến hắn lờ mờ thấy dấu thập đỏ đâu đây.

"Anh lấy két sắt của người ta đến chỗ tôi làm gì?" Thương Quân Tú cạn lời.

Phó Nhị gia tốt bụng cuối cùng cũng tìm thấy hộp thuốc, lấy ra vài thứ có thể dùng được, "Két này có mật mã, tôi chưa thử mở, Tú Tú thông minh như vậy, chắc chắn sẽ mở được thôi."

"Nhị gia nghĩ vậy thật sao?" Thương Quân Tú khẽ hừ một tiếng.

"Cũng không hẳn. Tôi nghĩ, người biết "quả nhót bán thế nào" thì mở được két sắt có gì là lạ?" Phó Vinh Khanh mở nắp chai thuốc sát trùng, thấm ướt tăm bông, đoạn nắm lấy cánh tay Thương Quân Tú không cho y cử động, "Bị người ta đấm cho sưng cả mặt lên. Đau lắm phải không, tôi đau lòng chết mất."

"..."

Vùng da ở khóe miệng vốn mỏng, vừa chạm vào vết thương, Thương Quân Tú không nhịn được khẽ xuýt xoa một tiếng, sợ Phó Vinh Khanh đột nhiên mạnh tay nên vội vàng nắm chặt cổ tay hắn.

"Không xử lý sẽ để lại sẹo đấy." Cứ giữ thế này thì Phó Vinh Khanh khó thao tác, hắn nắm lấy cằm y, chỉnh lại khuôn mặt, dỗ dành như dỗ trẻ con: "Ngoan, đừng cứ động nào, sát trùng xong mới bôi thuốc được."

Thương Quân Tú định lên tiếng, Phó Vinh Khanh lập tức dùng ngón cái ấn lên môi y, "Cũng không được nói, nghe tôi nói là được rồi."

Thương Quân Tú: "..."

"Em giúp tôi mở két sắt, tôi giúp em đánh người, thế nào?" Phó Vinh Khanh ném tăm bông vào thùng rác, cầm lấy hộp sắt nhỏ dẹt trên bàn, bên trong là bột trắng dùng để kháng viêm. Hắn lấy một chiếc tăm bông sạch, chấm bột rồi nhẹ nhàng thoa lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Đây không phải lần đầu tiên Thương Quân Tú ở gần hắn thế này, nhưng lại là lần đầu quan sát hắn kỹ càng đến thế.

Bề ngoài Phó Vinh Khanh có vẻ không ra gì, nhưng trong một số việc vẫn rất đáng tin cậy. Việc mở bệnh viện và học y đều là thật, nếu không phải thật sự yêu thích, loại công tử bột này đã sớm bỏ ngang rồi.

Trong túi giấy dầu đựng bánh gối nằm chỏng chơ, ngoài bánh ra còn có báo cáo điều tra về bệnh viện của Phó Vinh Khanh, được giấu trong một ngăn riêng của túi dầu, Thương Quân Tú luôn cho rằng "cẩn tắc vô áy náy".

Dù đối phương là ai, có mục đích gì, y cũng không thể để mình rơi vào thế bị động.

"Em mà nhìn thêm nữa, tôi sẽ tưởng em phải lòng tôi đấy." Phó Vinh Khanh cười khẽ, chạm mắt với y, nhìn một lúc rồi bất chợt tiến lại gần, "Chậc chậc, khuôn mặt xinh đẹp thế này cũng nỡ đánh, thằng oắt này chán sống rồi."

Thương Quân Tú lùi ra sau, lưng tựa vào thành ghế, "Phó Vinh Khanh..."

"Tôi đây." Ánh mắt Phó Vinh Khanh từ từ dời xuống từ đôi mắt y, dừng lại ở cánh môi ướŧ áŧ ửng hồng.

Vừa rồi hắn đã chạm vào, mềm mại ấm áp vô cùng. Nghĩ vậy, Nhị gia nuốt nước bọt.

Thương Quân Tú nhận ra hắn muốn làm gì, vội rụt đầu lại, nhưng Phó Vinh Khanh đã đưa tay ra giữ lấy gáy y.

Phó Vinh Khanh: "Bây giờ nếu tôi muốn hôn em, em có nghĩ tôi đang đυ.c nước béo cò, sàm sỡ em không?"

"Doạ tôi à?" Vẻ mặt Thương Quân Tú lập tức trở lại bình thường, y định đẩy hắn ra nhưng không được, liền hỏi thẳng: "Làm vậy có nghĩa lý gì? Tôi đâu có nói không giúp anh mở két sắt, không đến mức lần nào cũng dùng chiêu này, tôi không sợ."

"Không sợ thì trốn làm gì?"

Thương Quân Tú hỏi: "Dán sát vào thế này thì nói chuyện kiểu gì?"

"Sao lại không nói được?"

"Nhảm nhí."

"Ai nói nhảm với em, tôi đang hỏi có thể hôn không mà." Phó Vinh Khanh lặng lẽ đưa tay ra sau lưng y, ôm lấy, "Tú Tú, hai tên kia trên giường đúng là lắm chiêu, tiếc là không đẹp bằng em, tôi không thích."

"Nhị gia bớt nhìn đi, tôi không bán." Thương Quân Tú cũng không trốn nữa, đoán chắc người này chỉ giỏi nói mồm chứ thật ra chẳng dám làm gì. Y nói: "Vừa rồi tôi còn nghĩ anh giúp tôi bôi thuốc nên định cảm ơn anh. Bây giờ tôi đổi ý rồi, nếu Nhị gia muốn mở cái két sắt đó thì có bỏ ra hai mươi vạn, thiếu một xu cũng đừng hòng!"