Hồng Cẩm Văn hơi lơ đãng, xem qua loa rồi gập lại.
"Quân Tú, đừng để bụng những lời hỗn xược của Tề Bách, đừng khách sáo với ta, cứ gọi cha nuôi như bình thường, lần sau nó còn dám nói năng bậy bạ, xem ta có đánh chết nó không."
Hồng Cẩm Văn tháo chiếc nhẫn ngọc trên tay, đưa cho y, "Ta và cha mẹ con là bạn cũ, hồi đó con còn nhỏ nên có thể không nhớ, nhưng không sao, chuyện buồn ngày xưa thôi không nhắc lại, con chỉ cần nhớ ta là người nhà của con là được."
"Vâng."
Ánh mắt Thương Quân Tú thoáng hiện vẻ khác lạ, y nhận lấy chiếc nhẫn, không muốn nói thêm gì. Sau đó, y ăn tối ở nhà họ Hồng rồi mới ra về, thầm nghĩ Hồng Cẩm Văn nóng tính, hai ngày nay đi công tác chắc chắn không ít lần thua thiệt.
Tâm trạng y bỗng vui vẻ hẳn lên. Đi ngang qua cổng nhìn thấy chiếc xe của Hồng Tề Bách đang đậu, y ném phắt chiếc nhẫn vào cửa sổ xe hé mở.
Phúc Tường nhác thấy, xuống xe mở cửa cho y, cũng chú ý đến vết thương trên mặt: "Sao thế này?"
Thương Quân Tú ngồi xuống, nhìn vào gương chiếu hậu. Khóe miệng bên trái sưng lên, bầm tím cả một mảng.
Không quá nghiêm trọng, nhưng rất đỗi nổi bật trên làn da trắng nõn.
Y thản nhiên nói: "Tìm người đánh cho Hồng Tề Bách một trận, đánh chết đi sống lại cho tôi."
Phúc Tường cau mày, "Tên Hồng Tề Bách này đúng là không biết nhớ đời."
Bỗng nghĩ đến điều gì, y đổi ý: "Thôi, có người sẽ giúp tôi trút giận. Vừa hay, đỡ phải gây thêm phiền phức."
"Ai?"
"Phó Nhị gia, anh ta là người tốt bụng, thích lo chuyện bao đồng nhất." Thương Quân Tú mới chạm nhẹ vào khóe miệng đã đau đến nhíu mày, y ấn mạnh một cái, cười nói: "Dạo này anh ta cứ bám theo tôi, đi đâu cũng cho người theo dõi, đúng là rỗi hơi."
"Vậy... những gì Nguyên Anh nói là thật sao?" Vẻ mặt Phúc Tường hơi phức tạp, định nói gì đó rồi lại thôi, tay vô thức nắm chặt vô lăng.
Thương Quân Tú hỏi lại: "Thằng nhóc ấy nói gì với anh?"
"Thì bảo... thấy cậu và Phó Vinh Khanh ôm hôn nhau ."
Thương Quân Tú giật mình ho khan, mặt cũng đỏ lên.
Phúc Tường lúc này càng thêm chắc chắn, khẽ thở dài, "Tôi biết cậu muốn lợi dụng thân phận của Phó Nhị gia để áp chế người khác, nhưng sự hy sinh này quá lớn."
"Không có chuyện đó." Thương Quân Tú dựa vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, "Phó Vinh Khanh không thích đàn ông."
"Nhưng anh ta nhận hai người đàn ông kia là sự thật còn gì."
Thương Quân Tú cười một tiếng, lấy đồng hồ quả quýt ra xem giờ, một lúc sau lại cất đi: "Anh ta giỏi nhất là giả vờ, tin ai cũng đừng tin anh ta."
"Cậu không nhận ra sao, mỗi khi nhắc đến anh ta, cậu đều cười." Phúc Tường nói: "Từ nãy đến giờ, cậu cứ cười mãi."
Thương Quân Tú liếc nhìn gương chiếu hậu, quả thật biểu cảm có chút khác lạ...
Y phủ nhận: "Liên quan gì đến Phó Vinh Khanh? Tôi bị đấm một cái vào mặt, cứng đờ không cử động được thôi."
...
Mưa như trút nước mãi chẳng ngớt, nước trên đường ngập đến mắt cá chân. Một chiếc xe kéo chạy tới dừng lại trước xe của Thương Quân Tú, bàn tay ướt sũng thò vào cửa sổ, trao cho y một gói bánh gối bọc trong giấy dầu rồi vội biến mất trong dòng người.
Tường Nhạc Hội vẫn mở cửa như thường lệ. Phúc Tường lái xe dừng ở cửa sau, đưa Thương Quân Tú vào trong, vài phút sau lại lái xe đi.
Thương Quân Tú vừa lên lầu, mắt cá chân dính chút nước mưa, hơi nhói đau. Y đặt túi giấy dầu lên bàn rồi đi tìm hộp thuốc ở đầu giường.
Chưa đầy năm sáu phút sau, có tiếng gõ cửa. Thương Quân Tú khựng lại, tưởng Hồng Cẩm Văn đến nên vội vàng giấu túi bánh đi.
Cửa vốn không đóng chặt, người tới chỉ đẩy nhẹ là mở.
Phó Nhị gia xách một chiếc vali da sải bước vào, nhìn thấy bóng lưng của Thương Quân Tú. Y đã thay một bộ trường sam sẫm màu, hoa văn thêu bên trên khá đẹp. Ngoài trời vẫn còn mưa, Phó Vinh Khanh nghĩ, bộ trường sam này quá mỏng, chẳng chắn được bao nhiêu gió.
"Tú Tú có nhớ tôi không?"
Phó Vinh Khanh tự nhiên như ruồi, hắn đặt vali xuống, nghiêng đầu nhìn y. Thấy trong tay Thương Quân Tú cầm một túi giấy dầu màu vàng, trên đó in chữ "Vạn Bảo Lâu". Ánh mắt hắn khẽ động, nhìn thêm vài giây rồi bất chợt bật cười, "Ồ, hóa ra em cũng thích ăn bánh gối của Vạn Bảo Lâu à."
Thương Quân Tú bất lực nhắm mắt, cơn hoảng loạn vừa rồi cũng vơi đi ít nhiều.
Biết Phó Vinh Khanh dai như đỉa, nhưng không ngờ lại dai đến mức này! Y gượng cười, quay đầu hỏi: "Nhị gia sao lại đến đây? Chắc là tôi chọn người hầu chưa tốt, nếu không đêm dài đằng đẵng, sao lại để anh phải chạy ra ngoài thế này?"
Hiển nhiên Phó Vinh Khanh nghe ra lời mỉa mai, song hắn chẳng hề bận tâm, chỉ nhìn chằm chằm vết bầm trên mặt y, hỏi: "Bị ai đánh?"
Hắn định đưa tay lên sờ, Thương Quân Tú khéo léo nghiêng mặt đi, lùi sang một bên, thong thả ngồi xuống bàn rót một cốc nước.