"Mẹ kiếp, mày có ý gì!"
Hồng Tề Tùng bị mẹ kéo tay, vẫn cố tình thêm dầu vào lửa: "Anh, nó nói anh xấu đấy, anh còn không nghe ra à!"
Người mẹ bịt miệng con trai: "Con đừng nói nữa."
Hồng Tề Tùng gạt tay mẹ ra, nói tiếp: "Anh, nó rõ ràng đang khinh thường anh."
Hồng Tề Bách liếc xéo cậu ta, rồi lại nhìn Thương Quân Tú, "Vậy à? Giỏi thế thì hôm nào hầu hạ tao một đêm đi, tao trả mày tiền, chắc chắn nhiều hơn số tiền tiêu vặt cha tao cho mày."
"Đôi khi cơm canh dở tệ đã khó nuốt trôi, huống hồ là con người ghê tởm, Hồng thiếu gia đừng nói đùa." Thương Quân Tú mỉm cười, trông có vẻ ôn hòa nhưng không hề lùi bước, dường như hoàn toàn không coi hắn ta ra gì.
Lời nói nhẹ nhàng mà thấm thía, như cái gai nhọn chọc thẳng vào tim.
"Mày có giỏi thì nói lại lần nữa xem?"
Đôi mắt vốn đã nhỏ của Hồng Tề Bách gần như híp lại thành một đường chỉ, hắn ta nghiến răng ken két, "Mày vênh váo cái đéo gì? Cái ăn cái mặc lẫn công việc của mày toàn nhờ bấu víu vào nhà họ Hồng, tao thấy mày cũng đừng quản lý cái tòa nhà đó nữa, cứ gả vào đây làm vợ lẽ cho cha tao đi."
"Làm vợ cha anh hay mẹ anh, không phải do tôi quyết định. Tuy nhiên, đề nghị không tồi, tôi sẽ hỏi ý ông chủ Hồng giúp anh." Thương Quân Tú không hề tỏ vẻ kiêu ngạo hay nóng nảy, phản ứng rất lạnh nhạt.
"Thằng chó!" Hồng Tề Bách thẹn quá hóa giận, đứng phắt dậy định đánh người.
Hai bà vợ lẽ vốn đang khoanh tay đứng nhìn, lúc này sợ lớn chuyện mới đưa mắt ra hiệu, đám người hầu run rẩy chạy đến can ngăn.
Nhưng sao họ ngăn nổi một người nặng gần hai trăm cân, càng có người ngăn, Hồng Tề Bách càng hăng máu, miệng không ngừng chửi rủa, lao đến vung một nắm đấm vào mặt Thương Quân Tú. Khi định ra đòn thứ hai thì bị Hồng Cẩm Văn bước vào bắt gặp.
"Mày làm cái gì!" Lão ta sải bước vào, cây gậy trong tay giáng xuống người Hồng Tề Bách mấy phát thật mạnh, "Ai cho mày về hả? Vừa về đã đánh nhau, coi tao chết rồi phải không?"
"Cha, con... con..." Hồng Tề Bách nào dám ho he, từ nhỏ đến lớn, cứ nhìn thấy cha mình là hắn ta lại run như cầy sấy... Về sau chó má thế nào càng ăn đòn nhiều hơn vì Thương Quân Tú...
Mặt Thương Quân Tú bị thương, nửa bên mặt sưng húp. Lúc Hồng Cẩm Văn bước vào, y không nói gì, chỉ lịch sự gật đầu, nhận chiếc khăn tay người hầu đưa tới lau vết máu nơi khóe miệng.
Hồng Cẩm Văn nhìn mà vẫn chưa nguôi giận, lại đá thêm cho Hồng Tề Bách hai cái: "Mày giỏi lắm, dám đánh nhau trước mặt tao, xem tao có đánh chết thằng bất tài mày không!"
Lão ta nhìn quanh như tìm thứ gì đó để đánh, Hồng phu nhân nghe thấy tiếng động, bệnh tật ốm yếu được người dìu xuống, vừa thấy tình hình đã lập tức quỳ xuống, khóc lóc can ngăn. Thị đã quỳ, hai bà vợ lẽ có mặt làm sao dám đứng, ai cũng lục tục quỳ theo.
Hồng phu nhân vừa khóc vừa nói, bám lấy chân ghế: "Lão gia, dù sao đi nữa nó cũng là con trai ruột của ngài mà... Sao ngài có thể..."
"Ta không có đứa con trai nào như vậy."
"Lão gia!" Hồng phu nhân che chắn cho con trai, "Là tại tôi không dạy dỗ con trai đàng hoàng, ngài muốn đánh thì cứ đánh tôi!"
Hồng Cẩm Văn khựng lại, ném chiếc ghế, "Cút ngay, hai ngày nay đừng để tao nhìn thấy mày!"
Hồng Tề Bách: "Cha, con không hiểu, nó chẳng qua chỉ là một con chó của nhà họ Hồng..."
Chát——
Một cái tát giáng xuống, áo sơ mi của Hồng Tề Bách rách toạc, hắn ta nằm sấp dưới đất khóc nấc.
"Tất cả cút hết cho tao!" Hồng Cẩm Văn giận dữ, khi nhìn sang Thương Quân Tú, sắc mặt mới dịu đi đôi chút, "Quân Tú, không sao chứ?"
Thương Quân Tú lắc đầu, y bình thản cất chiếc khăn lau mặt, đáp: "Ông chủ Hồng, lát nữa nhà hàng còn có việc, tôi báo cáo tiến độ xuất khẩu cho ngài trước nhé?"
"Được, lên thư phòng nói chuyện." Hồng Cẩm Văn liếc Hồng Tề Bách rồi đi thẳng lên lầu.
Đèn trong thư phòng bị hỏng, lão ta đi công tác hai ngày mà không ai gọi người đến sửa, Hồng Cẩm Văn tức giận đá đổ chậu cây xanh dưới đất, mắng té tát lũ ăn không ngồi rồi, đe nẹt sẽ tống cổ bằng sạch.
Địa điểm nói chuyện được chuyển xuống phòng khách, vỏ hạt dưa vương vãi khắp bàn càng khiến lão ta thêm sôi máu, người hầu dọn dẹp xong cũng đã mười phút sau.
"Thưa ngài, sáng nay con đã ký hợp đồng, ngài xem nội dung đi ạ." Thương Quân Tú đi thẳng vào vấn đề, đẩy hợp đồng đến trước mặt lão ta, đoạn chỉ vào báo giá rượu, nói: "Vodka tăng 5% so với quý trước, nhà cung cấp nói giá nguyên liệu tăng, con tính toán rồi, dù tăng 5% thì vẫn lãi kha khá, nên mới tự ý đồng ý."
"Ừm," Hồng Cẩm Văn lật qua hai trang, "Con cẩn thận, làm việc ta yên tâm."
"Những thứ khác cũng không khác quý trước là mấy, ngài có thể xem qua." Thương Quân Tú lật đến chỗ cần thiết, chỉ cho lão ta xem.