Người dẫn chương trình bối rối một lúc nhưng nhanh chóng hỏi: "Bài nào cũng được, phải không?"
Lúc này Nguyễn Hãn mới ý thức được có điều gì đó không ổn. Đêm nay họ không nhìn cô, cô mới nhận ra bầu không khí giữa Khương Niệm và Diêu Nhiễm không ổn, rất đáng nghi.
Dựa vào trực giác, Nguyễn Hãn nghiêng người hỏi Diêu Nhiễm: "Lần trước hai người đi chơi chung, có chuyện gì không?"
Diêu Nhiễm giả vờ nhàn nhã nhấp một ngụm rượu, đáp: "Chuyện gì?"
"Cậu cùng Khương Niệm." Nguyễn Hãn cười, thẳng thắn nói: "Sao tôi cảm thấy em ấy đối với cậu không hề khách khí?"
"..."
Diêu Nhiễm bất lực nhìn và phớt lờ cô.
Nguyễn Hãn bình tĩnh lại, nói thêm: "Cậu thấy đấy, em ấy khá ngang bướng!"
Nguyễn Hãn phát hiện Diêu Nhiễm rất quan tâm đ ến Khương Niệm, dường như sau chuyến du lịch, hai người đã trở nên thân thiết hơn.
Nhân viên thực sự đã đến và hỏi Nguyễn Hãn muốn nghe bài hát nào.
"Diêu tổng chọn một bài đi, tôi thấy cậu thích quá nên đã yêu cầu em ấy hát thêm một bài nữa." Diêu Nhiễm vẫn giả vờ thờ ơ. Nhưng có một điều phải nói, giọng hát của Khương Niệm quả thực rất tuyệt vời.
Chương trình tương tác tối nay đạt hiệu quả cao, những người xung quanh cũng rất háo hức chờ đợi sếp chọn bài tiếp theo.
Diêu Nhiễm nhìn Nguyễn Hãn một cái.
Nguyễn Hãn hiểu và không làm Diêu Nhiễm xấu hổ, nó chỉ khiến bầu không khí trở nên khó xử. Cô nói với nhân viên rằng Khương Niệm có thể hát bất cứ bài nào mình muốn.
Khương Niệm lần này chọn một bài hát tiếng Anh.
Giai điệu du dương, kéo dài, lời bài hát còn hàm chứa ý nghĩa mập mờ, thu hút trí tưởng tượng của mọi người, rất thích hợp cho những cuộc gặp gỡ ở hộp đêm.
Bài hát trước nhẹ nhàng, còn bài này là d*c vọng thuần túy. Sự tương phản giữa cách hát của Khương Niệm trong hai bài hát này đã hoàn toàn làm bùng nổ bầu không khí tại quán bar. Đặc biệt khi kết hợp với thân hình bắt mắt và nóng bỏng, cô lại càng trở nên nổi bật hơn dưới ánh đèn sân khấu.
Khi Khâu Lam nghe thấy, đây không phải là "Tiểu hoàng ca" sao? Tao Bao đúng là Tao Bao*, không biết kiêng dè là gì.
*
Tao Bao: đây là một từ dùng ở phía Bắc Trung Quốc, mình không biết nó có phải nghĩa là "táo bạo" hay không. Có một số trang bảo có nghĩa là kiêu hãnh, kiêu ngạo. Những người ngồi cùng bàn với Diêu Nhiễm vốn đang uống rượu và trò chuyện, nhưng bây giờ họ cũng rất thích thú lắng nghe bài hát, tất cả đều nhìn về phía sân khấu.
Hát đến đỉnh điểm.
"Trời ơi, hát hay quá. Tôi mê cô ấy rồi."
Diêu Nhiễm cũng nhìn, vòng eo trắng nõn hiện ra, nhẹ nhàng đung đưa theo nhịp điệu mập mờ và kéo dài, cảnh tượng này thực sự khiến nàng đỏ mặt và thót tim. Nàng cầm ly rượu lên uống. Trong ly chứa nhiều đá viên, cái lạnh nhanh chóng làm giảm bớt cái nóng trong lòng bàn tay.
Nguyễn Hãn cũng nhìn thẳng về phía sân khấu, dùng cánh tay chạm vào cánh tay của Diêu Nhiễm.
Một ít chất lỏng trong ly rượu của Diêu Nhiễm tràn ra ngoài, khiến nàng mất cảnh giác và làm ướt ngón tay.
Nguyễn Hãn nhìn Khương Niệm trên sân khấu, sau đó lại nhìn Diêu Nhiễm, nghiêm túc hỏi: "Em ấy xinh đẹp như vậy, cậu không bị cám dỗ sao?"
"Cậu say à?" Diêu Nhiễm trả lời cô, sau đó đặt ly xuống, cúi đầu và lau ngón tay bằng khăn ướt. Dính và khó chịu.
Nguyễn Hãn mỉm cười và ngừng trêu chọc. Cô đã từng nói Diêu Nhiễm là một người không có d*c vọng, không có d*c vọng làm sao có thể bị rung động.
Khương Niệm hát xong bài hát, liền được Nguyễn Hãn mời rượu.
Khâu Lam nhìn thấy bàn bên đầy chị gái trưởng thành, lộ ra vẻ mặt rất hiểu ý, bảo Khương Niệm hãy đến đó vui vẻ, đừng lo lắng cho phía mình.
Khương Niệm chọn một chỗ trống ngồi xuống, tình cờ lại đối diện với Diêu Nhiễm. Trong đám đông náo nhiệt, hai người nhìn nhau không nói lời nào.
Trong chớp mắt, Diêu Nhiễm nhìn thấy Khương Niệm nhanh chóng hòa nhập với mọi người, cụng ly và uống rượu. Đúng như dự đoán, người này rất dễ làm quen với mọi người và cũng rất nhiệt tình.