.....
Trở lại Bắc Lâm không lâu, Diêu Nhiễm nhận được tin nhắn WeChat từ Khương Niệm. Đây là lần đầu tiên họ liên lạc với nhau sau khi thêm WeChat. Đó là những bức ảnh mà Khương Niệm chụp cho nàng khi leo núi, lúc đó cô nói sẽ gửi cho nàng qua WeChat.
Diêu Nhiễm tưởng rằng hôm đó Khương Niệm chỉ ngẫu nhiên chụp cho nàng vài bức ảnh, nhưng khi lướt qua tin nhắn, nàng thấy có hơn hai mươi bức ảnh, đủ để hoàn thành một bộ ảnh.
Những bức ảnh chụp từ nhiều góc độ khác nhau, rất tự nhiên và bố cục chuyên nghiệp, thể hiện tính nghệ thuật của cô.
Diêu Nhiễm trầm tư nhìn những bức ảnh này, nếu không có đêm đó không xảy ra, có lẽ nàng đã không suy nghĩ nhiều như vậy...
Trong lúc nàng trầm tư thì nhận được một tin nhắn khác từ Nguyễn Hãn.
[Nguyễn Hãn]: đừng quên tối nay nha Diêu tiểu thư
Diêu Nhiễm trả lời cô ấy: Ừm, hẹn gặp lại vào buổi tối.
Nguyễn Hãn nói rằng Hứa Hạ đã giành được học bổng cao nhất trong học kỳ này. Cô đang có tâm trạng vui vẻ muốn mời mọi người đi uống rượu để ăn mừng. Diêu Nhiễm hiểu rằng Nguyễn Hãn đang muốn giới thiệu với mọi người về cô bé, và cô ấy thực sự rất chu đáo.
Sau khi trả lời Nguyễn Hãn, Diêu Nhiễm bấm vào cuộc trò chuyện với Khương Niệm, đáp lại hai chữ: Cảm ơn.
Chỉ có bấy nhiêu thôi.
Buổi tối, Diêu Nhiễm đến đúng giờ hẹn, đương nhiên là họ sẽ uống rượu ở quán bar của mình. Khi nàng đi ngang qua, Nguyễn Hãn đã dẫn Hứa Hạ đến, ngoài ra còn có vài gương mặt mà Diêu Nhiễm cũng quen biết, đều là bạn bè chung.
"Diêu Nhiễm."
Diêu Nhiễm nhìn sang và thấy người chào cô chính là Kiều Chi Du. Hai người quen nhau từ khi du học và đều học chuyên ngành tài chính và kinh tế. Nàng mỉm cười: "Tối nay, cô Kiều rảnh rỗi mà ghé thăm à."
"Được rồi, lâu mới có khoảng thời gian vui vẻ." Kiều Chi Du nói.
Nguyễn Hãn đang cùng người khác trò chuyện, bên cạnh là cô gái trầm tính ít nói, Hứa Hạ. Nàng có dáng vẻ thanh tú nhưng lại quá gầy.
"Cô Nguyễn, làm thế nào để lấy lại phong độ? Phải làm gì, tôi phấn khích quá."
"Đi chỗ khác." Nguyễn Hãn kéo tay người kia ra, cười nói: "Bậy bạ quá! Ở đây có trẻ con, đừng dạy hư em ấy."
Hứa Hạ khẽ mỉm cười, âm thầm cắn môi, nhưng vẫn im lặng.
"Em có quen không?" Nguyễn Hãn nhìn cô gái bên cạnh, nói với nàng: "Em không được phép đến những nơi như thế này một mình, em biết chưa?" Hứa Hạ quá hiền, một cô gái như vậy sẽ dễ dàng bị bắt nạt.
"Dạ." Hứa Hạ nhìn cô cười nói: "Dù sao em cũng chỉ đi cùng chị thôi."
Nguyễn Hãn mỉm cười, rồi phát hiện một số chi tiết: "Hôm nay có trang điểm à?"
Hứa Hạ đỏ mặt ngượng ngùng, không trả lời.
Lúc này mọi người đến đã gần đủ. Nguyễn Hãn dẫn Hứa Hạ đi giới thiệu với mọi người, đồng thời yêu cầu Hứa Hạ cứ gọi cô là chị.
"Gọi chị là sao?" Kiều Chi Du nói đùa: "Gọi dì không được à?"
"Quá cường điệu! Khoảng cách tuổi tác lớn đến vậy sao?" Nguyễn Hãn trả lời trong tiềm thức, thật ra gọi dì cũng không sao, nàng mới là sinh viên đại học.
Diêu Nhiễm lắng nghe những câu chuyện cười của họ, thỉnh thoảng cụng ly uống rượu. Nàng tựa lưng vào ghế, khi mắt nhìn đi nơi khác, bàn tay cầm ly rượu của nàng liền cứng đờ.
Khương Niệm tối nay cũng tới đây và đang tụ tập cùng với Khâu Lam và những người khác.
Khương Niệm cũng phát hiện ra bóng dáng của Diêu Nhiễm.
Tối nay có rất nhiều bàn trống nên đám người Khương Niệm cũng ngồi ở gần đó. Lúc ngồi xuống, Khương Niệm mỉm cười chào hỏi Diêu Nhiễm. Nếu Quý Hi không nói, cô đương nhiên sẽ không biết tối nay Diêu Nhiễm sẽ đến đây...
Thật trùng hợp? Diêu Nhiễm nghĩ rằng giữa họ có thể có quá nhiều duyên phận.
Liếc qua, Diêu Nhiễm nhìn thấy bàn của Khương Niệm đã nhanh chóng trở nên sôi động. Có cô Khương ở đây, bầu không khí sẽ không bao giờ nhàm chán.
Nguyễn Hãn thoáng thấy Diêu Nhiễm đang lơ đãng: "Sao vậy?"
Diêu Nhiễm im lặng quay lại.