Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sa Vào

Chương 44

« Chương TrướcChương Tiếp »
Họ làm đi làm lại nhiều lần trong khoảng thời gian đó.

"Tại sao chị luôn kiềm chế? Hãy hét lên khi cảm thấy thoải mái, được không?"

...

Diêu Nhiễm ngủ một lúc, nửa tỉnh nửa mê, nàng tỉnh dậy vì nóng bức, có lẽ là do thuốc hạ sốt đã phát huy tác dụng, nàng đổ mồ hôi lạnh.

Khương Niệm vừa mới tắm xong, nhìn thấy hai má hồng hào cùng môi khô khốc của Diêu Nhiễm, liền hỏi: "Chị có muốn uống nước không?"

Cổ họng và lưỡi của Diêu Nhiễm khô khốc, "Ừ."

Khương Niệm nhanh chóng rót cho nàng một ly nước.

Khương Niệm vừa đến gần, tim Diêu Nhiễm đập nhanh. Người này chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây, dáng người mảnh khảnh, sự quyến rũ hiện rõ.

Diêu Nhiễm uống nước.

Khương Niệm thấp giọng hỏi: "Lại sốt rồi à?"

"Không có."

Khương Niệm thấy nàng đổ mồ hôi, liền lấy khăn giấy ở bên cạnh lau trán và cổ cho nàng.

Nhịp tim của Diêu Nhiễm đập nhanh không kiểm soát khi bị chạm vào. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng cơ thể mình lại nhạy cảm đến thế. Nếu lần trước là do rượu k1ch thích thì lần này là vì cái gì? Lúc này nàng mới nhận ra mình không hề lãnh cảm chút nào...

Khương Niệm cũng phân tâm. Nếu chuyện đó đã xảy ra một lần, cô sẽ nghĩ sẽ có lần thứ hai. Họ đã từng thân mật, làm sao có thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra?

Ở cự ly gần, họ lặng lẽ nhìn nhau, hơi thở vô thức trở nên hỗn loạn, bầu không khí vốn giả vờ bình tĩnh tối nay cũng thay đổi.

Diêu Nhiễm thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh cô hôn nàng, tay cô sẽ thò vào trong chăn, vừa xé áo ngủ vừa hôn nàng thật sâu và nhanh!

Có lẽ là do sốt cao hay vì lý do gì khác, lồ ng ngực Diêu Nhiễm phập phồng có chút mất tự nhiên. Sau khi uống nước, môi và lưỡi vẫn nóng và khô.

Đối phương không có hôn nàng...

Ngón tay cô lướt qua làn da giữa cổ nàng. Khương Niệm kịp thời thu hồi sự đυ.ng chạm. Dù không uống rượu nhưng cô khó có thể chịu đựng được nếu họ tiếp tục tiếp xúc như thế này.

Bầu không khí mập mờ này không kéo dài được lâu. Khi nhìn nhau, họ dường như rơi vào một ảo mộng ngắn ngủi và hỗn loạn, rồi tỉnh lại ngay lập tức.

Im lặng một lúc.

"Chị có muốn thêm chút nước không?"

Khương Niệm cố gắng hết sức đè nén những suy nghĩ phát sinh trong lúc tắm.

Diêu Nhiễm bối rối: "Ừ."

Khương Niệm bưng ly nước đến bên cạnh nàng, Diêu Nhiễm nhận lấy rồi nói "Cảm ơn".

Không khí có vẻ yên tĩnh.

Chất lỏng trôi xuống cổ họng, làm dịu đi phần nào sức nóng và mang lý trí trở lại. Diêu Nhiễm đặt ly nước xuống, trong lòng nàng nhẹ nhõm hơn. Vừa rồi nàng đang nghĩ gì vậy?

Chuyện xảy hôm đó chỉ là hành động bốc đồng duy nhất sau khi uống rượu. Lý trí đã nói với nàng rằng trò chơi mập mờ này không thể tiếp tục.

Nàng không khỏi thắc mắc, có phải vì kìm nén quá lâu nên mới nhạy cảm như vậy không? Nàng không thể phủ nhận rằng mỗi lần tiếp xúc với Khương Niệm, nàng đều có cảm giác gì đó. Nàng thậm chí còn hiểu được "nhu cầu s1nh lý" mà Nguyễn Hãn từng nói.

Khương Niệm thấy gò má của Diêu Nhiễm hơi đỏ lên, dường như cơn sốt vẫn chưa hạ xuống. "Chị có thấy khó chịu không? Có thể đo lại nhiệt độ được không?"

"Không sao đâu." Vẻ mặt Diêu Nhiễm vẫn bình tĩnh, nàng luôn giỏi kiềm chế cảm xúc của mình. "Em có thể nghỉ ngơi." Nàng muốn giữ khoảng cách giữa hai người, nhưng người kia lại quá gần.

Khương Niệm im lặng đứng dậy lấy cho mình ly nước lạnh.

Diêu Nhiễm lấy nhiệt kế và đo lại nhiệt độ.

"Nhiệt độ vẫn chưa hạ à?"

"Hạ rồi," Diêu Nhiễm nói.

"Ừ." Khương Niệm cảm thấy nhẹ nhõm.

Uống nước xong, Khương Niệm cũng đi ngủ.

Mỗi người nằm một giường, trong phòng chỉ để lại ngọn đèn ngủ mờ ảo.

Khương Niệm tuy rằng hai ngày nay mất ngủ trầm trọng, nhưng bây giờ nằm

trên giường lại ngủ không ngon giấc. Qua đêm với nhau trong cùng một phòng, điều này khiến cô quá kích động và không thể bình tĩnh được.

Diêu Nhiễm cũng không thể ngủ được.
« Chương TrướcChương Tiếp »