Trầm Phương Nghi đưa thực đơn cho Diêu Nhiễm: "Hãy xem qua đi, cô muốn ăn gì?"
Diêu Nhiễm thản nhiên nói: "Cô biết hơn tôi nên cô cứ chọn món."
Đang lúc Trầm Phương Nghi muốn đồng ý thì lại nghe Khương Niệm ở bên cạnh nói: "Nhà hàng này tôi cũng có biết."
Diêu Nhiễm ngẩng đầu lên và nói: "Vậy cô gọi gì cũng được."
"Được." Trầm Phương Nghi mỉm cười đưa thực đơn cho Khương Niệm, rồi cầm lấy một cái khác: "Bữa trưa hôm nay để tôi đãi."
Diêu Nhiễm nói: "Không cần."
"Vốn dĩ tôi muốn đãi một bữa để ăn mừng chuyện của cô, nhưng cô luôn không có thời gian, hôm này lại tình cờ gặp mặt." Trầm Phương Nghi vẫn kiên trì.
Diêu Nhiễm cười: "Không cần."
"Diêu tổng, cô thấy ngại phải không?" Trầm Phương Nghi mỉm cười nói, "Vậy lần sau cô mời lại tôi nhé."
Khương Niệm nhướng mày, nghe được lời nói của Trầm Phương Nghi. Những lời này khiến cô tự tin hơn vào suy đoán của mình. Đây rõ ràng là một nỗ lực để tạo cơ hội. Cô nghĩ nghĩ rồi thản nhiên nói: "Chúng ta chia hóa đơn đi, để cô Trầm đãi, tôi thật xấu hổ."
Trầm Phương Nghi nói: "Cô là bạn của Diêu tổng, đương nhiên tôi sẽ mời cô. Không có gì đáng kể."
Khương Niệm: "Như vậy vẫn quá phiền phức, cô Trầm đừng như vậy."
Trầm Phương Nghi: "..."
Diêu Nhiễm không muốn như thế này, thường ngày nàng hay nói chuyện về công việc, nhưng hôm nay nàng chỉ muốn ăn một bữa cơm với người quen. Lần này nàng ra ngoài để thư giãn. "Phương Nghi, không cần khách khí như vậy, cứ tự nhiên đi."
Phương Nghi? Khương Niệm sờ lên chén trà trong tay, sao Diêu Nhiễm lại gọi một cách thân mật như vậy? Nhưng cô có thể cảm nhận được mối quan hệ giữa Diêu Nhiễm và Trầm Phương Nghi không hề thân thiết.
Khi Trầm Phương Nghi thấy Diêu Nhiễm đã quyết tâm, đành bỏ cuộc.
Ba người họ gọi năm món. Các món ăn được trình bày tinh xảo và khẩu phần không lớn. Sau khi ăn xong cũng không bị đầy bụng.
Sau bữa trưa, họ đi dạo gần đó để tiêu cơm. Khương Niệm nghe Trầm Phương Nghi cùng Diêu Nhiễm trò chuyện, nhưng đều là nói về những người, sự việc ở nơi làm việc.
Diêu Nhiễm thực sự không muốn nói về những điều này, nhưng nàng vẫn trả lời.
Khương Niệm nhìn liền nhận ra ngay, Diêu Nhiễm sẽ luôn luôn giữ thái độ lịch sự, sẽ không làm người khác khó xử. Nhưng đây không phải là đang đối xử bất công với chính mình sao? Chỉ cần bỏ qua nó nếu bản thân không muốn.
Khương Niệm quay đầu nhìn Trầm Phương Nghi, đột nhiên nói: "Cô Trầm chắc chắn là người nghiện công việc phải không?"
Trầm Phương Nghi ngạc nhiên.
Khương Niệm: "Cuối tuần chúng ta chỉ nên ra ngoài thư giãn thôi. Dù nghiện công việc thì cũng không nên lúc nào cũng nghĩ đến công việc."
Trầm Phương Nghi xấu hổ.
Diêu Nhiễm nghe được ẩn ý của Khương Niệm, nhưng bộ dáng tươi cười này của Khương tiểu thư cũng không có gì khó chịu.
Trong thời gian sau đó, Trầm Phương Nghi trở nên im lặng hơn nhiều và không nói về công việc nữa.
Khương Niệm quay đầu lại nhìn Diêu Nhiễm, sau đó mỉm cười như đang muốn nhận công trạng.
Diêu Nhiễm hiểu ý nghĩa của nụ cười này và chỉ lặng lẽ liếc nhìn cô trước khi nhìn khung cảnh xung quanh. Ở đây không khí trong sạch hơn rất nhiều.
Thanh Phong Tự được đặt tên vì nằm trên núi Thanh Phong, ngôi chùa nằm ở lưng chừng núi. Biệt thự Lưu Thủy nơi họ ở nằm dưới chân núi. Khoảng cách khá xa phải mất hai tiếng mới tới được.
Có cáp treo và xe buýt tham quan từ chân núi lên sườn núi, nhưng thông thường những người đến chùa cầu nguyện sẽ chọn cách đi bộ lên núi. Điều quan trọng là sự thành tâm và đức tin. Nguyễn Hãn tin vào điều này, còn Diêu Nhiễm thì đơn giản hơn, nhưng họ đã đến nay nên làm theo phong tục địa phương.
Đi bộ đến chùa bằng một con đường nhỏ sẽ gần hơn rất nhiều, chỉ mất chưa đầy hai giờ đồng hồ và phong cảnh dọc theo con đường đến Thanh Phong Tự cũng rất đẹp.
Khương Niệm mang theo máy ảnh vừa đi vừa chụp, cũng may bậc đá ở đây không quá dốc, nếu không sẽ rất mất sức.