Chương 36

Dù không quen nhau nhưng những chuyện thân mật nhất họ đã làm qua; nếu quen nhau thì họ vẫn trông như người xa lạ. Khương Niệm cười với cô, mơ hồ trả lời: "Không hẳn."

Trầm Phương Nghi mỉm cười và không hỏi bất kỳ câu hỏi nào khác.

Khương Niệm quẹt thẻ phòng đi vào, vừa đẩy cửa bước vào, ánh mắt sáng lên.

Toàn bộ tường kính trong suốt từ trần đến sàn, ngoài cửa sổ là núi rừng, với tầng tầng lớp lớp cây xanh, tràn đầy sức sống, giản dị và trong lành. Nó giống như việc đưa thiên nhiên vào khung tranh.

Với khung cảnh như thế này, chẳng trách phải vội vàng đặt chỗ.

Khương Niệm đi đến cửa sổ hướng về phía Nam, ánh nắng tràn ngập khắp phòng, khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Cô ngẩng mặt lên, hít một hơi thật sâu và duỗi người thoải mái.

Cô lấy từ trong túi ra một hộp quà dài, mở ra, dây chuyền phản chiếu ánh sáng bạc dưới ánh mặt trời, phần bị đứt đã được nối lại không một tì vết. Lần này khi cùng nhau đi ra ngoài, cô sẽ trả lại cho nàng.

Khương Niệm nhanh chóng đóng hộp quà lại, nhìn vào không khỏi nghĩ tới những chi tiết đã qua.

...

Chẳng bao lâu, Diêu Nhiễm nghe thấy tiếng gõ cửa, nàng bước tới mở cửa.

Người ngoài cửa chính là Khương Niệm.

Họ im lặng nhìn nhau một lúc, tình huống này dường như rất quen thuộc.

Làm thế nào mà họ lại phấn khích như vậy vào thời điểm đó?

Họ không nhớ chính xác chuyện làm thế nào để đến khách sạn đặt phòng. Chỉ nhớ rằng sau khi quẹt thẻ vào phòng, họ lặng lẽ nhìn nhau một lúc rồi trực tiếp hôn nhau dưới tác dụng của rượu. Một nụ hôn sâu khiến họ phải thở hổn hển, lần lượt từ chiếc nút áo, váy, bên trong...

Sự im lặng không kéo dài lâu.

Đứng ở cửa một lúc lâu, Khương Niệm nhẹ giọng hỏi: "Tôi vào được không?"

Diêu Nhiễm nhượng bộ với vẻ mặt thờ ơ, ra dấu cho phép. Hai người không thể cứ đứng như vậy được, thật buồn cười.

Tầng năm là phòng đôi, rộng rãi và thoáng hơn. Bởi vì hôm nay Nguyễn Hãn không tới nên Diêu Nhiễm ở một mình.

Khương Niệm đi vào không bao lâu, lại có người gõ cửa, không cần suy nghĩ cũng biết là Trầm Phương Nghi.

Sau khi gõ cửa, cửa vừa hé mở, Trầm Phương Nghi đẩy cửa bước vào, cô khen: "Tầm nhìn của cô thật sự rất tốt, phong cảnh còn đẹp hơn tầng dưới."

"Thật sao?" Diêu Nhiễm nhìn Trầm Phương Nghi, lơ đãng nói tiếp. Ngay khi Trầm Phương Nghi đến, mọi thứ giữa họ đều bị nén xuống ngay lập tức, khiến nàng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

"Chuẩn bị xong thì đi ăn trưa nhé. Gần đây có một nhà hàng rất ngon mà bạn tôi giới thiệu." Trầm Phương Nghi nhiệt tình nói.

Diêu Nhiễm nói "được". Chỉ ở đây một đêm nên đồ đạc cũng không quá nhiều.

Lúc này Khương Niệm đưa hộp quà trong tay cho Diêu Nhiễm, liếc nhìn nàng một cái.

Đó là một hộp quà màu trắng được gói tinh xảo. Diêu Nhiễm nhìn nó và hỏi cô: "Cái gì vậy?"

Khương Niệm nhìn nàng, ngắn gọn nói: "Dây chuyền."

Diêu Nhiễm lập tức hiểu ra hai chữ đơn giản đó, nàng đưa tay nhận lấy mà không hỏi thêm câu nào. Trước mặt người khác, điều này đã trở thành một bí mật ngầm giữa họ.

Khi nàng nhận lấy hộp quà, đầu ngón tay khẽ chạm nhau. Sau khi chạm nhẹ, Diêu Nhiễm nhanh chóng thu tay lại.

Trầm Phương Nghi nhìn tình huống này, cũng không rõ lắm quan hệ giữa hai người thân thiết hay không, nàng sẵn sàng nhận quà của đối phương, nhưng hai người lại không giống như thân nhau.

Diêu Nhiễm nói: "Đi thôi."

Nhà hàng do Trầm Phương Nghi giới thiệu cách biệt thự không xa, có thể đi bộ đến đó. Nó quả thực có chút nổi tiếng, Khương Niệm cũng đã từng nghe qua.

Tuy đã qua giờ cao điểm ăn trưa, nhưng cuối tuần lượng khách du lịch rất đông nên quán vẫn còn nhiều người. May mắn thay là còn ghế trống nên không cần phải chờ đợi.

Người phục vụ dẫn họ đến một chiếc bàn trống bên trong. Khương Niệm nhân cơ hội ngồi xuống cạnh Diêu Nhiễm.

Diêu Nhiễm lặng lẽ uống trà. Bây giờ trước mặt Trầm Phương Nghi, họ thực sự là bạn bè.