Thực ra Hứa Hạ bây giờ đã lớn và đang học năm cuối đại học, nhưng Nguyễn Hãn vẫn gọi là "bé con". Cô đã quen nên khó thay đổi cách xưng hô.
"Có nghiêm trọng không?" Diêu Nhiễm lo lắng.
Nguyễn Hãn nói: "Vẫn chưa đến bệnh viện, bé con nói trong bụng rất khó chịu, tôi đi xem trước."
"Được rồi, cậu cùng cô ấy đến bệnh viện trước đi."
"Đừng quên xin cho tôi hai lá bùa bình an."
"Ừ."
Diêu Nhiễm không cần hỏi cũng biết rằng một cái cho Nguyễn Hãn, cái còn lại cho Hứa Hạ.
Diêu Nhiễm vừa đặt điện thoại xuống thì nghe thấy tiếng ai đó gõ nhẹ vào cửa sổ xe.
Khương Niệm đứng ở ngoài xe, khom lưng.
Diêu Nhiễm nghiêng đầu, khi cửa sổ xe hạ xuống, nụ cười trưởng thành rạng rỡ cùng ánh nắng tràn vào. Với ánh sáng toả ra, nàng như bị đóng băng trong giây lát, giống như một cảnh phim.
Khương Niệm không thấy Nguyễn Hãn, "Chị Nguyễn còn chưa tới sao?"
Diêu Nhiễm không ngờ lại có chuyện xui xẻo như vậy, "Hôm nay cấu ấy có việc, không thể đi được."
Nàng lại hỏi: "Chúng ta đi nữa không?"
Diêu Nhiễm tưởng rằng cô sẽ xấu hổ, đang định nói cô và Nguyễn Hãn có thể hẹn gặp vào lúc khác, nhưng lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc ngoài cửa sổ:
"Vậy tôi sẽ ngồi phía trước."
Diêu Nhiễm: "..."
Thật khó để từ chối khi mọi việc đã được lên kế hoạch. Chỉ là đi du lịch thôi mà.
Diêu Nhiễm mở cốp xe, bảo Khương Niệm cất hành lý vào.
Sau khi Khương Niệm lên xe, "Hôm đó, chị Nguyễn nói chị ấy muốn đến Thanh Phong Tự. Tình cờ tôi muốn chụp ảnh ở đó, nên chị Nguyễn nói chúng ta có thể đi cùng nhau.
"Cậu ấy đã nói với tôi."
Khương Niệm thấp giọng nói: "Phải đi nhờ xe của Diêu tổng rồi."
Diêu Nhiễm cầm vô lăng, chậm rãi mở máy, nghĩ thầm, cô ấy đã nói như vậy rồi thì không nên lo lắng, cứ cư xử như bình thường thôi.
Họ lái xe khoảng hai tiếng đồng hồ và cả hai không nói một lời nào trong suốt thời gian đó.
Diêu Nhiễm vốn là người như vậy, nàng không nói chuyện hay mất tập trung khi lái xe, nên cũng không cảm thấy quá khó chịu.
Khương Niệm lại không khỏi khó chịu. Cô thỉnh thoảng nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng nhìn vào máy ảnh, thỉnh thoảng lại dùng tầm nhìn ngoại vi liếc nhìn người bên cạnh. Cô chưa từng thấy người phụ nữ nào khí chất hơn thế. Hôm nay mái tóc nàng được vén cao, dịu dàng và lãnh đạm, nhưng không hiểu sao có chút quyến rũ... Cô nhìn nàng say đắm.
Sau khi đi lên đường cao tốc, trong đầu Khương Niệm có chút cảm hứng. Cô lấy tập vẽ và bút ra, ghi lại tất cả những cảm hứng của mình.
Diêu Nhiễm khẽ liếc nhìn, thấy cây bút trong tay cô như có phép thuật, trong nháy mắt vẽ ra một bức tranh.
Đi giữa chừng thì Nguyễn Hãn gọi điện cho Diêu Nhiễm, nói rằng bé con đã đến bệnh viện và không có gì nghiêm trọng. Cô ấy còn đặc biệt nhắc lại việc xin hai lá bùa bình an.
Nguyễn Hãn đối với cô gái đó rất tốt, quan tâm như em gái. Diêu Nhiễm biết hoàn cảnh của họ, Nguyễn Hãn đã mâu thuẫn với gia đình trong mấy năm qua, phải chuyển ra ngoài sống.
Khương Niệm vẽ thêm hai bức phác họa, đồng thời nhận được tin nhắn Wechat của Nguyễn Hãn.
[Nguyễn Hãn]: Bạn chị dạo này tâm trạng không tốt, em có thể giúp đỡ cậu ấy giải tỏa được không?
Xem xong tin nhắn.
Khương Niệm trả lời sau vài giây: Được.
Nguyễn Hãn gửi một câu "Cảm ơn". Nếu là người khác, cô sẽ không nói những táo bạo lời này, nhưng cô khá thích tính cách thoải mái và giản dị của Khương Niệm, có thể khiến mọi người vui vẻ, thoải mái khi ở cùng và rất thích hợp để làm bạn bè.
Khi họ sắp đến khu vực dịch vụ ở phía trước, Khương Niệm hỏi Diêu Nhiễm: "Chị có muốn nghỉ một chút không?
Diêu Nhiễm nói không, họ đã sắp đến nơi.
Thanh Phong Tự là một điểm tham quan nổi tiếng gần Bắc Lâm, và Bắc Lâm cũng là thành phố du lịch bậc nhất, đặc biệt là vào cuối tuần, nơi đây đặc biệt sôi động.
Càng đến gần danh lam thắng cảnh thì lại càng bị kẹt xe. Sau một thời gian dài trì hoãn, họ đã đến đích trễ hơn dự kiến một chút.