Chương 33

Diêu Nhiễm trầm tư suy nghĩ, gọi cô lại: "Phương Nghi."

"Cô không cần quan tâm đ ến tôi nhiều như vậy." Nàng nói: "Việc ly hôn không ảnh hưởng gì đến tôi. Tôi đang có tâm trạng tốt và sẽ không trì hoãn công việc của mình."

Sau khi ly hôn, Diêu Nhiễm phát hiện ra Trầm Phương Nghi quan tâm đ ến nàng quá nhiều, có chút vượt quá phạm vi của đồng nghiệp.

"Tất nhiên là tôi tin cô." Trầm Phương Nghi giải thích, "Tôi chỉ nghĩ rằng cô không cần phải tiêu hóa mọi thứ một mình. Cô vẫn còn những người bạn như tôi ở bên cạnh."

Biết cô ấy có ý tốt nên nàng cũng không nói gì, chỉ gật đầu với một nụ cười.

Để có thời gian nghỉ cuối tuần, Khương Niệm đã hoãn lại lịch hẹn của khách hàng. Những tình huống thế này rất dễ giải thích. Hơn nữa, thật sự đã lâu cô không có nghỉ ngơi, chỉ là nghỉ ngơi hai ngày mà thôi.

Họ khởi hành vào sáng thứ Bảy.

Giang Niệm dậy sớm trước ba tiếng, trang điểm, làm tóc để ra ngoài tốn rất nhiều công sức.

Khi chọn quần áo, cô thay hơn chục bộ trang phục. Cuối cùng cô nhìn trái nhìn phải trước chiếc gương dài chạm sàn và chọn ra bộ mà mình hài lòng nhất. Đó là bộ đồ có màu sắc mát mẻ, thể hiện sự trưởng thành, kết hợp với một màu son môi đỏ ấm áp, sự tương phản này phù hợp với vẻ ngoài, chúng có hiệu ứng đặc biệt và bắt mắt.

Sau khi soi gương chụp vài bức ảnh, Khương Niệm gửi cho Khâu Lam và hỏi: [Trông có đẹp không?]

Đợi mấy phút, Khâu Lam vẫn không có trả lời, Giang Niệm liền trực tiếp gọi điện thoại cho cô.

Khâu Lam hiển nhiên còn đang ngủ, lười biếng khịt mũi: "Xin chào?"

Khương Niệm nhắc nhở: "Kiểm tra tin nhắn WeChat."

"Có chuyện gì vậy..."

Im lặng mấy giây, bên kia truyền đến một tiếng gầm giận dữ: "Khương Niệm, cậu điên rồi! Cậu đánh thức tôi chỉ để cho tôi xem ảnh sao? Cậu, tối hôm qua bận đến tận sáng sớm mới về, nếu cậu không muốn ngủ thì tôi cũng cần phải ngủ. Ngủ đây!"

Bọn họ bận rộn đến tận mờ sáng là chuyện bình thường. Đêm qua cô thực sự rất bận, hơn nữa, sáng nay Khương Niệm phải đặt tám đồng hồ báo thức mới miễn cưỡng thức dậy.

Sau khi trách mắng, Khâu Lam lại nói: "Ảnh này là do chính cậu đăng lên sao? Đột nhiên ăn mặc nghiêm túc như vậy, tôi suýt chút nữa không nhận ra. Tại sao lại đột nhiên thay đổi phong cách vậy?"

Giang Niệm chỉ hỏi: "Có được không?"

"Vừa nghiêm túc lại vừa quyến rũ." Khâu Lam nhận xét rất công tâm: "Đừng nhắc đến, tôi thấy cậu khá thích hợp đi theo con đường phụ nữ trưởng thành. Cho tôi thêm vài góc chụp nữa, tôi sẽ lưu lại để đăng lên weibo của phòng làm việc vào ngày mai. Chúng ta sẽ lấy vài tấm quảng bá cho studio."

Khương Niệm cười và nói, "Cô Khâu thực sự rất tận tâm. Tôi sẽ gửi tin nhắn cho cậu sau. Cậu có thể quay lại với giấc ngủ."

Khâu Lam chửi "đồ phiền toái" trước khi cúp máy.

Khương Niệm đơn giản thu dọn hành lý. Lần này bọn họ định qua đêm ở một biệt thự đẹp đẽ, ngày hôm sau sẽ trở về, sẽ có thời gian đi bộ xung quanh nhiều hơn.

Sau khi thu dọn hành lý, Khương Niệm cầm máy ảnh lên và đi ra ngoài. Cô cũng thích chụp vài bức ảnh vào thời gian rảnh rỗi. Cô có nhiều sở thích và luôn muốn trải nghiệm những điều mình thích. Xin‎ ủng‎ hộ‎ chúng‎ tôi‎ tại‎ (‎ 𝐓r𝖴m𝐓ru‎ 𝐲𝒆n.vn‎ )

Đúng như dự báo thời tiết, nhiệt độ tăng vài độ vào cuối tuần và nắng gắt.

Diêu Nhiễm đến sớm, đậu xe ở bãi đậu xe ngoài trời, nàng giơ tay nhìn đồng hồ, Nguyễn Hãn vẫn chưa xuất hiện.

Nàng gọi cho Nguyễn Hãn, không ai bắt máy. Hai phút sau, Nguyễn Hãn gọi lại.

"Hôm nay tôi không thể đi." Nguyễn Hãn nói.

"Sao vậy?"

"Bé con hôm qua ăn phải thứ gì đó không tốt, hôm nay không được khỏe. Bây giờ tôi phải đưa em ấy đến bệnh viện." Có thể nghe thấy sự hoảng sợ trong giọng nói của Nguyễn Hãn.

Bé con mà Nguyễn Hãn đang nói đến là một cô gái mà trước đây cô đã hỗ trợ thông qua hoạt động từ thiện. Cô đã gặp cô bé khi đi du lịch vài năm trước, tên là Hứa Hạ. Sau này, cô gái nỗ lực thi đậu vào một trường đại học ở Bắc Lâm. Cô không quen thuộc với nơi này, người cô tiếp xúc nhiều nhất chính là Nguyễn Hãn.