Chương 32

Khi Nguyễn Hãn đến studio lần thứ hai, tiếng “khóc lóc” cũng không kém gì lần đầu, cũng may Khương Niệm đã chuẩn bị tốt tâm lý.

"Sao hôm nay chị lại tới đây một mình?" Khương Niệm tùy ý hỏi. Buổi chiều nhìn thấy Nguyễn Hãn, cô vô thức nhìn xung quanh, phát hiện nàng không đi cùng cô ấy.

Nguyễn Hãn thở dài: “Tôi chỉ có một mình, không có ai đi cùng.”

Khương Niệm thỉnh thoảng nói vài lời, tập trung nhiều hơn vào việc phun màu. Ngay khi những đường nét mượt mà ban đầu được tô màu, hoa văn trở nên sống động, cũng trở nên linh hoạt hơn. Hình xăm quấn quanh eo, làm tăng thêm rất nhiều vẻ gợi cảm.

Cơn đau kéo dài, Nguyễn Hãn nằm trên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Một lúc sau, ID người gọi trên điện thoại di động bên cạnh sáng lên.

Ngay trước mắt nên Khương Niệm vô tình nhìn thấy, không ai khác chính là Diêu Nhiễm đang gọi điện. Cô nhẹ nhàng nhắc nhở: "Chị Nguyễn, có điện thoại.”

"Ồ, cảm ơn." Nguyễn Hãn để ý thấy liền nhấc máy, trả lời: "Này, cuộc họp đã kết thúc… Cuối tuần cậu có thể không đi được… Cậu chắc chắn chứ? Đừng để tôi đi một mình mà."

Sau khi Nguyễn Hãn cúp máy, vẫn ngồi nghỉ một chút. Khương Niệm thản nhiên hỏi: "Cuối tuần chị định đi đâu chơi à?"

Nguyễn Hãn thản nhiên nói: “Tới Thanh Phong Tự cầu phúc, để cầu duyên.”

Khương Niệm hơi nhướng mày: "Nghe nói cầu duyên ở đó rất linh nghiệm."

“Em cũng nghe qua rồi ha.” Nguyễn Hãn quay lại nhìn cô, “Em có muốn đi không? Nếu không ngại thì đi chung đi?”

“Được.” Khương Niệm nhanh chóng đồng ý, cô chợt nghĩ ra một ý tưởng: “Em chỉ muốn chụp ảnh ở đó để tìm cảm hứng.”

“Em cần có cảm hứng để thực hiện công việc của mình à?” Nguyễn Hãn nhìn các tác phẩm trong studio đều nguyên bản và rực rỡ.

Khương Niệm: "Ừ."

Nghe được ý định của Khương Niệm, Nguyễn Hãn sẵn lòng nói: “Cuối tuần đó chúng ta đi chung đi, càng đông càng vui.”

Khương Niệm vẫn cúi đầu, lén lút cong khóe miệng nói: "Được."

Sau khi đồng ý với Khương Niệm, Nguyễn Hãn đã gửi một tin nhắn WeChat cho Diêu Nhiễm: Cuối tuần tôi sẽ mang theo một người phụ nữ xinh đẹp đi cùng.

Sau một lúc-

[Diêu Nhiễm]: Khương Niệm?

Nguyễn Hãn cảm thấy kỳ lạ và trả lời: Làm sao cậu biết?

Ba phút nữa trôi qua.

[Diêu Nhiễm]: Cậu đang đuổi theo cô ấy à?

[Nguyễn Hãn]: Khuôn mặt xinh đẹp và dáng người chuẩn.

Diêu Nhiễm vừa mới họp xong, đang ngồi trên ghế sofa trong văn phòng, nhìn chằm chằm vào tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại di động của mình.

Nguyễn Hãn và Khương Niệm thường xuyên liên lạc trong khoảng thời gian gần đây. Nàng cũng có một số manh mối, Khương Niệm đúng là mẫu phụ nữ mà Nguyễn Hãn thích, năng động và nhiệt tình, có nhiều sở thích và quyến rũ.

Càng nghĩ nàng càng cảm thấy có gì đó không ổn.

Nàng từng nói với bản thân đừng lo lắng về điều đó, giữa nàng và Khương Niệm chỉ là hiểu lầm. Diêu Nhiễm xoa trán... Nói tóm lại, đêm đó nàng không nên buông thả mình như vậy.

Một lúc sau, trên điện thoại hiện lên một tin nhắn WeChat mới:

[Nguyễn Hãn]: Nếu thích một người phụ nữ, cậu sẽ xúc động, yêu cô ấy thật lâu vẫn thoải mái.

Nàng không biết phải nói gì để đáp lại lời của Nguyễn Hãn. Cho đến khi một tin nhắn khác của Nguyễn Hãn gửi đến:

[Nguyễn Hãn]: Đùa thôi, chúng tôi chỉ là bạn bình thường vì tính cách của chúng tôi khá hợp nhau. Dù tôi có cong đi nữa thì đâu nhất thiết thấy phụ nữ đẹp là yêu liền, đúng không? Điều này phụ thuộc vào cảm giác.

Nguyễn Hãn rộng lượng, nghĩ gì thì nói đó.

Diêu Nhiễm xoa dịu sự bối rối của mình một chút...

"Cô cảm thấy khó chịu à?"

Diêu Nhiễm ngẩng đầu lên và nhìn thấy Trầm Phương Nghi đang đứng ở cửa văn phòng. Nàng mỉm cười lắc đầu, sau đó hỏi Trầm Phương Nghi: "Có chuyện gì vậy?"

Trầm Phương Nghi cười hỏi: "Tôi muốn hỏi cuối tuần này cô có rảnh không? Tôi cùng một số bạn bè đi cắm trại. "

"Tôi sẽ đến Thanh Phong Tự với Nguyễn Hãn vào cuối tuần."

"Vậy thôi." Cô đã gặp Nguyễn Hãn hai lần và biết rằng đó là bạn thuở nhỏ của Diêu Nhiễm, cũng là người cùng nhau mở quán bar. Giọng Trầm Phương Nghi hơi trầm: "Ừ, ra ngoài thư giãn một chút cũng tốt."