Ba mươi hai tuổi, Khương Niệm nhìn chằm chằm vào nàng: “Nhìn không giống.”
Diêu Nhiễm mỉm cười, đây là cách mọi người thường đáp lại, ẩn ý là một lời khen ngợi lịch sự.
Khương Niệm chớp mắt nói: "... Vậy chúng ta cũng gần bằng nhau."
Diêu Nhiễm có chút kinh ngạc: "Thật không?"
Khương Niệm nói: "Chắc là nhìn tôi trẻ hơn tuổi thật."
Thực sự rất trẻ. Diêu Nhiễm không nói gì thêm, đồng thời loại bỏ một chút "cảm giác tội lỗi" trong lòng. Cả hai đều đã trưởng thành nên không cần phải lo lắng quá nhiều.
Hai người đứng bên ngoài rất lâu. Khương Niệm chủ động nói: “Có muốn vào cửa hàng của tôi ngồi một lát không? Chị có muốn uống gì không?”
Đó là một lời mời khác, cho dù là khách sáo đi nữa, Diêu Nhiễm chỉ nói: "Không."
Diêu Nhiễm luôn dịu dàng và lịch sự trong cách ứng xử với người khác, và sự giáo dục được thể hiện qua từng cử chỉ của nàng. Tuy nhiên, vì tính cách nghiêm túc của mình nên nàng không khiến mọi người cảm thấy dễ gần.
Khương Niệm nhìn nàng rời đi, mím môi. Suy nghĩ của cô nhanh chóng bị gián đoạn bởi tiếng điện thoại rung lên, và ID người gọi hiển thị "Tiết tổng".
Cô vuốt màn hình trả lời: "Tiết tổng, sao hôm nay mới gọi cho tôi?"
Bên kia là một giọng nữ trung niên: "Xin hỏi cô chủ Khương của chúng ta, dạo này công việc làm ăn có thuận lợi không?"
“Rất tốt.” Khương Niệm cúi đầu, “Hiếm được Tiết tổng có thời gian quan tâm tới.”
"Vớ vẩn, tất nhiên là tôi phải quan tâm đ ến con gái mình rồi."
Khương Niệm mỉm cười, cô và Tiết Doanh vẫn luôn thoải mái như vậy, họ nói chuyện với nhau giống bạn bè hơn là mẹ con.
“Ba con đâu?” Tiết Doanh hỏi: “Ông ấy không ức hϊếp con gái của mẹ chứ?”
"Yên tâm đi, nếu Khương Viễn Hằng mà gây khó dễ cho con, con sẽ méc mẹ liền để mẹ trừng trị ông ấy."
Khương Niệm muốn trở thành thợ xăm, nhưng ba Khương không đồng ý. Ông cảm thấy nghề này không cao quý, không thể giúp cô ngẩng cao đầu.
Vì chuyện này mà Khương Niệm thường xuyên cãi nhau với Khương Viễn Hằng. Sau đó, cô đơn giản là rời khỏi nhà và sống tự do.
"Cho dù thế nào thì Khương Viễn Hằng vẫn là ba con." Tiết Doanh nói đỡ mấy câu, bà lúc nào cũng yêu thương, đối xử dịu dàng và không hề trách móc cô.
Khương Niệm trợn mắt, không muốn nhắc đến người đó nữa. Ba mẹ cô đã ly hôn khi cô còn học cấp ba, nhưng điều đó không ngăn cản cô có quan hệ thân thiết hơn với Tiết Doanh. Từ nhỏ đến lớn, bà là người hiểu và bao dung cho cô.
“Gần đây Khương lão đại bé bỏng thế nào rồi?” Tiết Doanh tiếp tục quan tâm trêu chọc: “Đã tìm được bạn gái chưa?”
Khương Niệm đã sớm thú nhận với Tiết Doanh rằng cô thích con gái. Bà không tức giận mà chọn ủng hộ cô sau khi kiên nhẫn tâm sự với con gái.
Tiết Doanh rất cởi mở và đứng về phía con gái trong mọi việc, miễn là cô cảm thấy vui vẻ. Cho nên dù Khương Niệm muốn xăm hình hay thích con gái, bà cũng không phản đối. Đây cũng là nguyên nhân phát triển tính cách vui vẻ và hòa đồng của Khương Niệm.
Khương Niệm phàn nàn: “Sao mẹ còn lo lắng hơn con vậy?”
“Mẹ hy vọng con gái bé bỏng của mình có người đồng hành.” Tiết Doanh hiểu rõ nhất tính cách của con gái mình. Bà cũng từng bận rộn với sự nghiệp và không thể chăm sóc tốt cho gia đình.
Tiết Doanh đơn giản nói: “Hay là con nói cho mẹ biết con thích mẫu con gái nào, mẹ sẽ giúp con để mắt tới.”
Mẫu bạn gái yêu thích?
Khương Niệm nhìn xa xa vào màn đêm phủ sương mù, trước đó cô nghĩ có thể tùy ý chọn đại ai đó. Bây giờ, đột nhiên có một hình ảnh cụ thể trong tâm trí cô.
Khuôn mặt nàng và những khoảnh khắc ngắn ngủi giữa hai người họ tràn ngập tâm trí cô.
Khương Niệm biết đêm đó chỉ là ngoài ý muốn mà thôi. Cho dù họ từng thân mật đến đâu đi nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng……
Cô chỉ quan tâm đ ến nàng thôi.
.....
Sau một thời gian, vết xăm của Nguyễn Hãn cũng lành lại, cô hẹn Khương Niệm ngày tô màu.