Chương 23

Cô nhìn quanh và cuối cùng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở khu vực hút thuốc khá vắng vẻ.

Diêu Nhiễm dựa vào tường, cúi đầu nhẹ nhàng châm điếu thuốc, không để ý tới Khương Niệm đang đứng trong bóng tối.

Áo sơ mi của nàng được mở nút sâu hơn so với trước khi ra ngoài, để lộ cổ và xương quai xanh. Sau khi hít một hơi thật sâu, một làn khói trắng bay ra giữa đôi môi mỏng của nàng.

Làn khói từ từ tản ra, như thể tạo thêm một màn sương mờ ảo lẫn vào các đường nét trên khuôn mặt nàng, khiến người ta không thể nhìn rõ vẻ đẹp thực sự của nàng.

Nàng lại hé môi ngậm điếu thuốc. Khi Khương Niệm lờ mờ nhìn thấy đầu lưỡi của nàng, tim cô đập điên cuồng không thể nào khống chế nổi. Cảm giác lạ lùng không tả được. Đó rõ ràng là một dáng vẻ lạnh lùng nhưng lại s3xy đến phát điên.

Con người thật của nàng dường như không bao giờ được phơi bày trước công chúng mà chỉ bộc lộ ở góc khuất.

Khi Diêu Nhiễm nhìn thấy Khương Niệm, nàng đã lặng lẽ hút gần hết điếu thuốc. Chính Khương Niệm đã chủ động để nàng nhìn thấy mình.

Nàng vô thức hạ tay cầm điếu thuốc xuống. Những người xung quanh nàng không ai biết điều này, và cũng không ai có thể nghĩ rằng nàng hút thuốc. Điều này không phù hợp với "nhân cách" của nàng trong mắt người khác.

Khương Niệm cũng không ngờ, cảm giác giống như học sinh có tính kỷ luật nhất trường lại lén lút làm chuyện "phi thường".

Khương Niệm nhớ đến ngày đó hôn nhau, nàng cũng không lạnh lùng như vẻ ngoài.

Đột nhiên bị bắt quả tang, Diêu Nhiễm không biết nên phản ứng thế nào. Điếu thuốc mảnh mai vẫn lặng lẽ cháy trên tay nàng.

"Nguyễn tỷ lo lắng chị uống nhiều quá nên bảo tôi tới xem." Khương Niệm nói.

"Tối nay tôi đâu có uống rượu." Diêu Nhiễm nói thẳng.

"Ừ." Khương Niệm đáp lại, cô đương nhiên biết tối nay Diêu Nhiễm căn bản không uống rượu, nhưng vẫn phải tìm một lý do để bớt ngượng. Cô lại nhìn bàn tay phải đang buông xuống của đối phương.

"Không có việc gì, chị tiếp tục đi."

Diêu Nhiễm vẫn bế tắc và bất động.

Khương Niệm nhếch lên khóe miệng, dùng giọng điệu nghịch ngợm nói: "Tôi sẽ giữ bí mật cho chị."

Giữ bí mật? Diêu Nhiễm cảm thấy thoải mái hơn một chút, thực ra nàng không cần phải giấu giếm điều gì trước mặt Khương Niệm, dù sao trước đây họ cũng đã làm những việc thân mật nhất.

Nghĩ nghĩ, nàng chậm rãi hút thêm một hơi nữa, rồi từ từ rít ra.

Khương Niệm cũng dựa vào tường, đứng cách nàng không xa, không bỏ đi cũng không làm phiền nàng. Cô nhìn thấy đối phương hút thuốc một cách thuần thục, đây hẳn là bí mật đã được giấu kín nhiều năm.

Thấy Khương Niệm không đi, Diêu Nhiễm tùy ý hỏi: "Muốn hút thuốc không?"

Khương Niệm lắc đầu: "Không."

Diêu Nhiễm: "..."

Thế đứng đây làm gì?

Sau một hồi trò chuyện, cả hai đều chìm vào im lặng, bầu không khí trở nên yên tĩnh và lạ lùng. Tương tác duy nhất là cùng nhau ngửi mùi thuốc lá thoang thoảng.

Ánh sáng ở khu vực hút thuốc chỉ lờ mờ. Quán bar vốn là nơi thích hợp cho những cuộc gặp gỡ nồng nàn nên ánh sáng và bóng tối ở mọi ngóc ngách đều toát lên bầu không khí mập mờ.

Một vùng tranh tối tranh sáng chiếu lên khuôn mặt họ, cảnh tượng này dường như quen thuộc, nàng vẫn có thể nhớ được hơi thở gấp gáp khi hai người hôn nhau thật sâu...

Diêu Nhiễm đột nhiên cảm thấy ngột ngạt, muốn cởi thêm một chiếc nút nữa để giải tỏa hơi nóng một chút, nhưng có người bên cạnh lại thấy bất tiện. Nàng dập điếu thuốc và chuẩn bị rời đi.

Không gian nhỏ và riêng tư như vậy không thích hợp để họ ở một mình cùng nhau.

Khương Niệm cũng nhớ tới cảnh tượng mà mình không nên nghĩ đến. Cô mím môi dưới, người trước mặt rất nhanh đi ngang qua cô rồi rời đi.

Sau khi nhìn thấy Diêu Nhiễm đi ra ngoài, nàng lập tức trở lại bộ dáng thanh tao trầm tĩnh thường ngày, không hề có tâm trạng u ám hay khó chịu. Có vẻ như đang che giấu một bí mật.

Diêu Nhiễm trực tiếp rời khỏi quán bar bằng cửa sau, không định quay lại, nàng gửi tin nhắn WeChat cho Nguyễn Hãn, nói rằng mình sẽ về trước.