Chương 18

Diêu Nhiễm ngước mắt lên.

Khương Niệm bổ sung: "Tóc."

Diêu Nhiễm lập tức hiểu ra. Nàng bất động, do dự một lúc rồi đặt cuốn tạp chí nghệ thuật đang đọc xuống và đứng dậy.

Khương Niệm nhìn thấy nàng đi về phía mình, nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định, có chút cố ý.

Diêu Nhiễm dùng đầu ngón tay móc phần tóc đang che mặt cô, vén ra sau tai. Ngón tay chạm vào gốc tai, xoa xoa vành tai, vô tình chạm vào d ái tai tròn nhỏ. Cái chạm nhẹ này khiến nàng cảm thấy đầu ngón tay mình có cảm giác gì đó kỳ lạ.

Ngứa ngáy, Khương Niệm mất cảnh giác, có chút phản ứng. Khi làm việc, cô hiếm khi phân tâm, nên cụp mắt xuống, th ở dốc nhẹ nhàng.

Sau khi cố định lại tóc, Diêu Nhiễm nhanh chóng rút ngón tay lại, cảm thấy nhẹ nhõm.

Khương Niệm ngẩng đầu lễ phép nói "Cảm ơn" với nàng.

Diêu Nhiễm luôn duy trì sự nhã nhặn và lịch sự đúng mực: "Không có gì."

Họ hành động như những người xa lạ lần đầu gặp nhau, và họ đều giả vờ rất tốt. Đến Nguyễn Hãn vốn luôn khôn ngoan lại không hề nhận ra bất kỳ manh mối nào.

Tiếp theo, Khương Niệm tiếp tục xăm hình, Diêu Nhiễm đọc tạp chí, giữa hai người cũng không có trao đổi.

Có một sự khác biệt với kế hoạch của Khương Niệm. Hình xăm này không thể hoàn thành trong một lần. Cô phải dừng lại nhiều lần, lãng phí rất nhiều thời gian. Nguyễn Hãn từ chối tiếp tục, nói rằng cô ấy chưa bao giờ trải qua nỗi đau khổ như vậy trong đời.

Khương Niệm nói: "Ngày mai có thể tới."

Nguyễn Hãn: "Chờ thêm mấy ngày nữa đi, thật sự quá đau, chịu không nổi."

"Cái này không được, mấy ngày nữa vết thương sẽ đóng vảy, không thể tiếp tục được nữa." Khương Niệm suy nghĩ một chút, "Nếu không vội, có thể đợi vết thương lành lại trước khi bôi màu sẽ bớt đau hơn."

Nguyễn Hãn đồng ý và hoãn thời gian tô màu.

Khương Niệm không nhận bất kỳ khách hàng nào khác. Xăm hình là một công việc tế nhị và tâm trạng của cô cũng rất quan trọng.

Nguyễn Hãn đi vào nhà vệ sinh.

Ở hành lang bên ngoài, Khương Niệm tình cờ gặp phải Diêu Nhiễm, hai người im lặng nhìn nhau một giây.

Đây là lần đầu tiên hai người gặp lại nhau qua khi thân thiết tối hôm đó. Ánh sáng đủ để nhìn rõ khuôn mặt của nhau.

Diêu Nhiễm thấy khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, nàng đứng không vững, muốn xuống lầu rời đi trước.

Khương Niệm tiến lại gần một bước, nhỏ giọng nói với nàng: "Chờ một chút, đừng bỏ đi."

Những lời thì thầm riêng tư, thấp giọng, chỉ có hai người mới có thể nghe được, lập tức gợi lên mối liên hệ không rõ ràng giữa họ.

Trái tim Diêu Nhiễm thắt lại. Khi đối phương đến gần, nàng lại ngửi thấy mùi nước hoa, tuy khác với ngày đó nhưng vẫn như cũ... nồng nàn.

Đó là một mùi hương rất thích hợp cho những lời tán tỉnh mập mờ.

Nguyễn Hãn lúc này bước ra khỏi phòng vệ sinh, đứng giữa hai người, phá vỡ bầu không khí không rõ ràng.

Diêu Nhiễm tựa hồ không có nghe thấy lời nói của Khương Niệm, nàng chỉ liếc nhìn Nguyễn Hãn, thấp giọng thúc giục: "Đi thôi."

Khương Niệm do dự, trong mắt chỉ còn một tấm lưng xinh đẹp lạnh lùng. Rõ ràng nàng đang trốn tránh và không muốn nhìn cô thêm lần nào nữa.

Đi xuống lầu thì trời đã tối hẳn.

Nguyễn Hãn nhìn thấy một vật trang trí trên quầy lễ tân, đó là một chú chó con ngây thơ được chạm khắc bằng gỗ. "Thật dễ thương."

Diêu Nhiễm vừa bước tới, nàng cũng phát hiện ra bức điêu khắc gỗ thủ công này có phong cách trẻ con, nhưng tay nghề lại vô cùng tinh xảo, trái ngược hoàn toàn với lối trang trí đơn giản và đầy tính nghệ thuật của studio, quả thực là bắt mắt.

Nguyễn Hãn càng nhìn càng thích, chỉ vào nó, lịch sự hỏi: "Cái này có thể bán cho tôi được không?"

"Cái này..." Cô bé ở quầy lễ tân ngượng ngùng, sợ xúc phạm đến khách hàng lớn trước mặt nên đành lén lút nhìn Khương Niệm đi ngang qua cầu cứu.

"Đây là linh vật của cửa hàng chúng tôi. Lần sau Nguyễn tiểu thư tới, tôi sẽ tặng chị một con dễ thương hơn." Khương Niệm từ chối.