Diêu Nhiễm nhìn, đầu nàng gần như đầy những đường đen, nàng thấy cây kim đang rung chuyển với tốc độ cao, nhưng giống như không hề chạm vào da.
Khương Niệm đành phải nói: "Tôi còn chưa bắt đầu."
Nguyễn Hãn nói: "Ồ", "Vậy cô tiếp tục đi."
Kim vừa đâm vào, quả nhiên cả căn phòng tràn ngập tiếng hét của Nguyễn Hãn và sự im lặng xấu hổ của hai người còn lại.
Nguyễn Hãn không sợ mất mặt, liền trực tiếp hét lên: "Aaaa.... Sao đau quá vậy? Đau hơn tôi tưởng."
Khương Niệm chuyên tâm đâm kim, nói: "Hơi đau một chút, chị cố chịu đựng."
Nguyễn Hãn vẫn còn đang kinh hãi hét lên, đau đớn không chịu nổi.
Diêu Nhiễm nhịn không được nữa, không khỏi nhắc nhở Nguyễn Hãn: "Xin cậu ráng một chút thôi, cậu đang làm khó cô ấy đó."
Khương Niệm tay chậm rãi di chuyển. Giọng nói thật nhẹ nhàng, dễ nghe và đầy sự quan tâm.
Nguyễn Hãn nghe thấy lời khuyên nên cắn môi chịu đựng. Sau đó, trong không gian không quá rộng tràn ngập: "Hmm... hmm..."
Hết đợt này đến đợt khác những tiếng r3n rỉ trầm thấp tràn ngập tai cô.
Sắc mặt Diêu Nhiễm vô cảm: "..."
Khương Niệm nghe âm thanh này thì da đầu tê dại. Cô đã từng gặp rất nhiều khách hàng, đây là lần đầu tiên gặp phải người có phản ứng lớn như vậy. Cô quay sang Diêu Nhiễm và nói: "Có lẽ chị có thể trò chuyện với chị ấy để đánh lạc hướng."
"Thôi khỏi, cậu ấy rất nhàm chán." Nguyễn Hãn phàn nàn, sau đó quay người hỏi Khương Niệm: "Cô có thể trò chuyện với tôi không?"
Để chuyển hướng sự chú ý và giảm bớt nỗi đau, cô thường trò chuyện vài lời với khách hàng. Khương Niệm bình thường nói rất nhiều, nhưng khi làm việc cần tập trung nên trầm lặng hơn. Nhưng có chị gái này ở trước mặt, nói chuyện sẽ thích hợp hơn.
Khương Niệm không hề cảnh giác, "Được."
Nguyễn Hãn là người hay nói, thỉnh thoảng nói điều gì đó phải ngồi lại rất lâu. Hai người dần quen nhau hơn, bắt đầu trò chuyện sau vài lời.
Khương Niệm qua trò chuyện biết được. Ban đầu, quán bar đối diện là do Nguyễn Hãn và Diêu Nhiễm mở, cũng gần hai năm rồi, giống như xưởng xăm của cô.
Nguyễn Hãn nói: "Nếu cô đến chỗ chúng tôi, tôi sẽ giảm giá đặt chỗ và đồ uống cho cô."
Khương Niệm nghe vậy, ánh mắt tinh tế nói: "Tôi có thể trực tiếp đến chỗ chị được không?"
Nguyễn Hãn đang trong tâm trạng vui vẻ: "Đương nhiên, tôi không lừa cô đâu."
Dưới lớp khẩu trang, Khương Niệm không khỏi nhếch khóe miệng, "Được."
Hai người càng nói chuyện nhiều, Diêu Nhiễm, người đang im lặng bên cạnh, càng cảm thấy ngượng ngùng hơn.
Sau đó họ nghỉ ngơi mười phút.
Khi trở nên thân thiết hơn, Nguyễn Hãn cũng cởi mở hơn với chủ đề này: "Cô thấy vòng eo của tôi thế nào? Có đẹp không?"
Khương Niệm thường được khách hàng hỏi nhiều câu hỏi khác nhau, nên cũng có kinh nghiệm và khéo léo trong việc tạo bầu không khí, cô khen ngợi: "Ồ, nó rất đẹp."
Khi Diêu Nhiễm nghe thấy lời khen quen thuộc này, nàng nghĩ đến cảnh họ ở quán bar lúc đó... thật sự rất quyến rũ.
Khương Niệm tính cách rất dễ mến, có chút lạnh lùng nhưng lời nói khiến người ta cảm thấy thoải mái, chưa bao giờ khiến bầu không khí trở nên cứng nhắc.
Nguyễn Hãn cũng không ngoại lệ, cười vui vẻ, vô cùng hứng thú hỏi: "Đẹp nhất trong những người cô từng gặp phải không?"
Khương Niệm biết mình đang bị rải thính.
Cùng lúc đó, Diêu Nhiễm dừng lại một chút, nàng vẫn còn nhớ, nơi cô chạm vào nhiều nhất đêm đó là eo và bụng...
"Chỉ xếp thứ hai thôi."
Một lát sau, Khương Niệm cúi đầu, nhẹ nhàng trả lời Nguyễn Hãn.
Suy nghĩ của Diêu Nhiễm lại hiện lên, mí mắt giật giật không tự nhiên.
Nguyễn Hãn: "Thứ hai? Cô khắt khe như vậy sao?"
Khương Niệm cười không nói, vài sợi tóc bên tai xõa xuống, che đi đôi mắt của cô, nhưng tay cô đang bận rộn, không tiện vuốt lại. Cô nghiêng đầu và tóc lại nhanh chóng xõa xuống.
Cứ như vậy thật khó chịu.
Diêu Nhiễm cũng thoáng nhìn thấy.
Thật sự rất bất tiện, một lúc sau, Khương Niệm dừng việc đang làm lại, nhìn Diêu Nhiễm đang ngồi không trên ghế nghỉ, hỏi: "Làm phiền chị được không?"