Chương 15

Người tới là một cô gái trẻ mới bắt đầu đi làm, cô chạy đi chạy lại studio mấy lần mới ra quyết định hôm nay.

Khi khách hàng trẻ tuổi tới đây, Khương Niệm thường yêu cầu họ suy nghĩ một chút, dù sao cũng có rất nhiều người tùy hứng xăm hình, sau đó lại hối hận.

Cô gái muốn có một hình xăm trên cánh tay. Đó không phải là một hình xăm lớn và có thể thực hiện trong ba giờ.

Đang tô màu được nửa đường, cô gái nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cúi xuống của Khương Niệm, đột nhiên gọi: "Chị à?"

Khương Niệm không nhìn lên. Cô gái này thực ra cũng tầm tuổi cô nhưng lần nào cũng gọi mình là "chị". Cô cũng không buồn giải thích, phong cách ăn mặc thường ngày của cô quả thực trưởng thành hơn một chút so với các bạn cùng trang lứa.

Cô gái nói: "Chị có muốn nghỉ ngơi một chút không?"

"Đau đến mức chịu không nổi rồi à?" Khương Niệm thản nhiên hỏi.

"Không, hôm nay chị hẳn là rất mệt, có muốn nghỉ ngơi không?"

Thật hiếm khi gặp được khách hàng ân cần như vậy, cô trả lời: "Không sao."

Nhưng cô gái này lại suy nghĩ một lát, và nói: "Em hơi đau. Chúng ta nghỉ một chút đi."

Khương Niệm dừng lại. Trong số những khách hàng mà cô đã gặp, cô gái này có sức chịu đựng mạnh nhất và hiếm khi kêu lên vì đau.

Công việc tạm dừng, cô gái nhỏ giọng hỏi: "Nghe nói chị thích con gái?"

Xu hướng tính dục của Khương Niệm không phải là bí mật. Cô thẳng thắn thừa nhận: "Ừ."

"Em cũng vậy...", sau khi nói xong thì mỉm cười.

"Vậy chị có bạn gái chưa?"

Khương Niệm đã nhận ra có gì đó không ổn, "Không có."

Ánh mắt cô gái trở nên mơ hồ, "Ừ, khi rảnh rỗi em có thể liên lạc với chị được không?"

Khương Niệm bình tĩnh nói: "Thật xin lỗi, tôi chỉ thích những người lớn tuổi hơn mình thôi."

Cô gái vô cùng thất vọng: "À. Vậy thì thôi."

Chủ đề đã trở thành chuyện cá nhân, khi làm việc không nên đề cập đến vấn đề này. Cô gái còn chưa kịp nói thêm gì, cô đã đứng dậy nói: "Tôi ra ngoài uống nước, cô nghỉ ngơi một chút."

Vừa ra ngoài thì nghe thấy giọng nói của trợ lý Hiểu Thần.

"Đợi thêm nửa tiếng nữa."

Một giọng nói khác hỏi: "Bây giờ tôi có thể vào xem được không?"

Hiểu Thần lúng túng giải thích: "Thợ xăm hình của chúng tôi không cho phép vào xem khi đang làm việc, hơn nữa chúng tôi cũng tính đến quyền riêng tư của khách hàng. "

Khách hàng có vẻ không hài lòng: "Vậy làm sao biết tay nghề thợ xăm có tốt hay không?"

"Đừng lo lắng, tôi có thể đảm bảo với cô rằng hình sau khi xăm chắc chắn sẽ đẹp hơn hình vẽ."

Khương Niệm nghe thấy trợ lý có chút không ứng phó được với vị khách hàng khó tính, cô cởi khẩu trang bước ra ngoài. Khi đến khu vực lễ tân, đang định nói điều gì đó thì lời nói của cô đã nghẹn lại.

Cô sửng sốt, nhìn thẳng vào người đang đứng ở cửa...

Sau khi Diêu Nhiễm nhìn thấy người đã tháo khẩu trang trước mặt, nàng cũng ngạc nhiên, sau đó trong lòng cảm thấy vô cùng ngại ngùng. Đôi mắt nàng chớp chớp nhưng vẫn cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh.

Họ không ngờ sẽ gặp nhau trong tình huống thế này.

Nhìn nhau, không khí tràn ngập sự tinh tế mà chỉ họ mới có thể hiểu được. Vị khách khó tính là Nguyễn Hãn, cô hỏi Khương Niệm: "Cô chủ Khương, cô không cho phép vào nhìn đúng không?"

Cô cong môi cười: "Được rồi, tôi chỉ cần nói chuyện với khách hàng là được."

Nhìn thấy Khương Niệm, sắc mặt khách hàng lập tức thay đổi, vui vẻ đồng ý. Hiểu Thần nghĩ thầm quả nhiên ai cũng không có nguyên tắc khi gặp mỹ nhân.

Khương Niệm lại nhìn Diêu Nhiễm. Đúng là định mệnh, chẳng lẽ bọn họ nhất định sẽ vướng vào nhau?

Diêu Nhiễm giả vờ nhìn xung quanh và tránh ánh mắt cô.

"Lên lầu, đi theo tôi." Khương Niệm nói xong quay người.

Diêu Nhiễm dừng lại tại chỗ, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường, nhưng toàn thân lại cảm thấy khó chịu.

"Sao vậy?" Nguyễn Hãn thấy Diêu Nhiễm mất tập trung, nói: "Đi thôi."

Diêu Nhiễm được Nguyễn Hãn kéo đi lên tầng hai.