Chương 14

Cô lờ mờ nhớ lại những chi tiết đó, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến lòng xao xuyến. Tiếng hôn và tiếng mưa hòa vào nhau suốt đêm. Nghĩ đến việc hai người ôm nhau, đã khiến cô không khỏi run rẩy... Nhịp tim Khương Niệm đập dồn dập, cô không kịp đề phòng, sự khô nóng bên dưới lại dâng lên. Cô định đứng dậy và đi vào phòng tắm, nhưng điện thoại di động lại reo lên.

Khâu Lam gọi tới.

Cô nhấc điện thoại lên nghe, giọng xào xạc đầy mệt mỏi: "Alo..."

"Chết tiệt, đừng nói với tôi là cậu vẫn đang ở nhà ngủ đó nha. Tất cả khách hàng đều đang ở đây đợi cậu."

Khương Niệm đưa tay vuốt mái tóc dài của mình, sau đó cô nhớ ra sáng nay có hẹn với khách hàng. Đêm qua điên cuồng quá, hôm nay cô thật sự không khỏe. "Hôm nay tôi không thể đi làm được. Bảo khách hàng đổi ngày khác đi."

"Cái gì?!"

"Tôi..." Khương Niệm lẩm bẩm, "Tối qua tôi uống nhiều quá."

Giọng Khâu Lam ở đầu bên kia điện thoại muốn gϊếŧ người: " Chết tiệt, hôm qua cậu thức cả đêm sao? Tôi đã nhắc cậu sáng nay có việc... @&$%##&"

Khương Niệm chỉ biết im lặng, nghe Khâu Lam nói không ngừng, cô chỉ thản nhiên nói "Hừm".

Khâu Lam không nói nên lời, Khương Niệm cũng thích uống rượu, nhưng cô chưa bao giờ bỏ việc. Khâu Lam nghe đến tình huống này thì không thể đỡ nổi.

Sau khi cúp điện thoại, Khương Niệm tỉnh táo lại sau giấc ngủ ngắn, nhấc chăn lên, đi vào phòng tắm chậm rãi tắm rửa. Sau khi tắm nước nóng, cô cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều.

Mặc lại váy, Khương Niệm đi vòng quanh phòng. Nàng đã lặng lẽ rời đi, không nói một lời, cũng chẳng để lại gì.

Ngoại trừ biết nàng là chủ quán bar, cô không biết thêm gì khác.

Đứng giữa phòng ngơ ngác một lúc, Khương Niệm cụp mắt xuống, phát hiện một vật nhỏ rơi ở chân giường, cô cúi xuống nhặt lên, tối qua nó đã bị cô làm đứt trên giường.

________

Hai ngày cuối tuần, studio chật kín khách hàng từ sáng đến tối.

Sáng sớm, khi Khương Niệm bưng ly cà phê bước vào, trợ lý đang nói chuyện với khách hàng về mẫu hình xăm.

"Chỉ cần tìm cho tôi một mẫu có cá tính và trông thật ngầu."

"Bạn có thể nói rõ hơn được không? Hay bạn có bức ảnh yêu thích nào không?"

"Không có bức ảnh nào cả. Tôi không muốn mấy mẫu xấu, cái tôi muốn phải độc đáo và phù hợp, tạo nên chút khí chất cho tôi."

"..."

Khi mở cửa hàng, cô đã gặp đủ loại khách hàng. Họ thường nói chuyện với trợ lý trước, sau đó sẽ thảo luận chi tiết với nghệ sĩ xăm hình khi đã hiểu được phong cách và nhu cầu chung của khách hàng.

Studio rất bận rộn vào Chủ nhật, có nhiều khách hàng đặt lịch hẹn cùng với những người đến để được tư vấn.

Hầu như tất cả khách hàng được đặt lịch vào cuối tuần đều được sắp xếp thứ tự rõ ràng. Khương Niệm bắt đầu làm việc từ chín giờ và bận rộn đến một giờ mới được nghỉ một chút. Khâu Lam hôm đó cũng rất bận rộn nên hai người trong phòng trà ăn vài miếng bánh mì nướng với cà phê cho xong bữa trưa.

Lén lút tám chút chuyện khi không bận rộn.

"Tôi không hiểu cậu. Đã là người thừa kế đời thứ hai, giàu có như vậy sao lại đi mở studio? Ngày nào cũng phải làm việc vất vả. Tôi bắt buộc phải như vậy để kiếm sống. Còn cậu muốn gì?"

Quen biết Khương Niệm đã nhiều năm, tuy cô ấy không thích nói chuyện gia đình, nhưng qua những tiếp xúc thường ngày có thể thấy gia đình Khương Niệm rất khá giả.

"Mở cửa hàng thì có gì sai?" Khương Niệm nhấp một ngụm cà phê, đắng chát nhưng sảng khoái.

Khâu Lam nhìn Khương Niệm nói: "Gần đây lại sụt cân, cậu gầy đi bao nhiêu rồi?"

Khương Niệm hôm nay mặc một chiếc áo len mỏng bó sát, màu đen thực sự khiến cô trông gầy đi hẳn. Nghe Khâu Lam nói, cô cúi đầu nhìn: "Có sao? Tôi nghĩ vầy là đẹp rồi."

"..."

Khâu Lam không nói được nữa, "Được rồi được rồi, tôi biết cậu có bộ ng ực lớn rồi."

Mới ăn được một nửa, lại có một khách hàng khác tới, Khương Niệm uống cà phê rồi vội vàng đi ra ngoài.