Dù cả hai lớn lên cùng nhau nhưng Nguyễn Hãn và Diêu Nhiễm lại có tính cách hoàn toàn trái ngược nhau. Nếu Diêu Nhiễm đã đi đúng hướng một cách hoàn hảo thì Nguyễn Hãn lại "lệch lạc" đến cùng. Cô ấy yêu sớm, sau này yêu chủ nghĩa hôn nhân, không thích đàn ông chỉ yêu phụ nữ.
Diêu Nhiễm chỉ muốn im lặng ăn uống, có lẽ nàng thật sự quá đói.
Nguyễn Hãn: "Đừng lúc nào cũng đè nén chính mình. Tôi rất lo cho cậu."
Diêu Nhiên thản nhiên nói: "Tôi không có đè nén chính mình, cậu không cần lo lắng."
"Vậy mà còn bảo không đè nén?" Nguyễn Hãn đưa ra dẫn chứng bảo vệ quan điểm của mình. Cô phân tích: "Nếu không có, vậy trong ngần ấy năm, cậu đã từng có mối quan hệ nghiêm túc nào chưa?"
Diêu Nhiễm thực sự choáng váng trong giây lát trước câu hỏi này.
Nguyễn Hãn cảm thấy tiếc cho Diêu Nhiễm. Cuộc đời của Diêu Nhiễm quả thực là hoàn hảo, nhưng nếu suốt quãng đời còn lại đều bất hạnh thì có ý nghĩa gì nữa? Bề ngoài có đẹp đến đâu cũng chỉ để người khác nhìn thấy mà thôi. Sống phóng khoáng hơn thì sẽ thoải mái hơn.
"Có chuyện gì vậy? Cậu biết tôi không quan tâm đ ến vấn đề tình cảm mà." Diêu Nhiễm trả lời cô, vẫn với nụ cười lãnh đạm trên mặt, "Như bây giờ thì tốt hơn."
Nguyễn Hãn thở dài, nhàn nhã nói: "Cậu có bao giờ nghĩ do mình chưa gặp đúng người không?" Nghe được lời này, Diêu Nhiễm trở nên tỉnh táo và lý trí: "Cô Nguyễn, năm nay cậu đã ba mươi ba tuổi rồi."
"Ba mươi ba tuổi thì có sao đâu? Ba mươi ba tuổi thì không thể mong đợi tình yêu sao?" Nguyễn Hãn lộ ra một nụ cười chán ghét: "Quả nhiên, những người quá thực tế như cậu thật nhàm chán, nếu không tôi đã bẻ cong cậu rồi."
Diêu Nhiễm cười trừ. Ở độ tuổi này, nàng đã nhìn thấy quá nhiều. Họ không còn trẻ nữa, hôn nhân và tình yêu hầu hết chỉ gói gọn trong những sở thích thực tế. Mối tình lãng mạn đẹp đẽ chỉ có trong giấc mơ.
Vấn đề này không phải là chuyện chúng ta có thể nói đến. Khi nói đến chuyện tình cảm, Diêu Nhiễm luôn tỏ ra thờ ơ. Cô đột nhiên có chút tò mò nhìn Diêu Nhiễm và muốn hỏi một chuyện.
Diêu Nhiễm: "Sao vậy?"
Nguyễn Hãn do dự, "Tôi tò mò một chuyện."
"Có chuyện gì thế?"
Nguyễn Hãn nghiêng người, lại gần, hạ giọng hỏi: "Cậu đã từng đạt cực kh0ái chưa? "
Câu hỏi rất thẳng thắn, nhưng họ đều đã hơn ba mươi tuổi, không còn là những cô gái trẻ nữa. Một lần khi đang uống rượu, cô nghe Diêu Nhiễm nói rằng nàng chán ghét những mối quan hệ thân mật.
Dù chỉ được nhắc đến một lần, nhưng Nguyễn Hãn đã vô cùng ấn tượng vì ngày hôm đó Diêu Nhiễm cười gượng nói rằng nàng không giống một người bình thường.
Diêu Nhiễm im lặng.
"Chưa bao giờ?" Nguyễn Hãn hỏi, trên mặt cũng không quá ngạc nhiên.
Diêu Nhiễm vẫn im lặng, trong lòng dâng lên một cảm giác mơ hồ. Nàng dùng những ngón tay gõ nhẹ vào chiếc ly trong tay. Trước kia, nàng hẳn sẽ không phản ứng và yêu cầu Nguyễn Tâm thay đổi chủ đề, nhưng bây giờ nàng lại thấy bối rối.
Cảnh tượng tối tưởng như đã chìm vào quên lãng lại lướt qua đầu nàng:
Phòng tắm tràn ngập hơi nước, cái ôm chặt từ phía sau đốt cháy làn da nàng, đôi môi ẩm ướt không ngừng rơi xuống tai và cổ nàng.
Nàng cố gắng hết sức để thở, đưa tay đỡ cánh cửa kính để đứng vững.
Hơi thở của đối phương vừa nhanh vừa nóng, cô khàn giọng hỏi nàng: "Lại sắp ra à?"
Im lặng hồi lâu, Nguyễn Hãn không tiếp tục hỏi những câu hỏi rõ ràng nữa, thay vào đó nói: "Dù sao thì bây giờ cậu cũng rảnh, chúng ta nói xem cậu thích gì đi. Có muốn tôi giới thiệu cho cậu một anh chàng đẹp trai không? Tôi quen rất nhiều kiểu người."
"Không có hứng thú." Diêu Nhiễm từ chối không chút do dự, biết rằng Nguyễn Hãn quan tâm đ ến mình, "Đừng lo lắng về điều đó, bây giờ tôi ở một mình vẫn ổn."
Đối với nàng, tình yêu không phải là một điều thiết yếu, không cần đánh đổi mọi thứ để có được nó. Nàng tự nhận thức được rằng những người như nàng không thích hợp cho các mối quan hệ, nàng thích hợp ở một mình hơn.