Chương 11

"Chế độ im lặng, tôi không nghe thấy."

"Cậu ngủ tới giờ à? Diêu tiểu thư, giọng cậu vẫn ngáy ngủ đó."

Diêu Nhiễm không có tâm trạng nói chuyện, mối quan hệ của nàng và Nguyễn Hãn không cần phải khách sáo, "Gọi điện có chuyện gì vậy?"

Nguyễn Hãn: "Cậu bị mất trí nhớ rồi hả? Không phải chúng ta đã hẹn nhau đi mua sắm và ăn uống sao? Bây giờ đã gần trưa rồi, cậu đang ở đâu?"

Diêu Nhiễm đã hoàn toàn quên mất chuyện này. Đêm qua, Nguyễn Hãn mời nàng đến thử rượu, kết quả hai người uống nửa chừng thì cô ấy có việc gì đó nên tạm thời rời đi. Họ đồng ý hôm nay cùng nhau ăn.

Thông qua điện thoại, Nguyễn Hãn báo tên một nhà hàng và nói sẽ đợi nàng ở đó.

Diêu Nhiễm đồng ý, nhưng trước khi đến đó, nàng phải về nhà tắm rửa và thay quần áo.

Nàng mặc một bộ trang phục lịch sự và đơn giản như thường lệ, đứng trước gương, những dấu hôn trên người đều được che đậy kỹ lưỡng, như thể đêm qua không có chuyện gì xảy ra. Nàng vẫn giống như mọi khi.

Diêu Nhiễm tối qua uống quá nhiều nên bắt taxi đến nhà hàng. Hôm nay mặt trời chiếu sáng rực rỡ, điều này phần nào làm dịu đi tâm trạng hỗn loạn của nàng.

Nguyễn Hãn đã đến từ sớm, cô ấy là người phụ nữ trang điểm rực rỡ nhất đang ngồi bên cửa sổ.

Diêu Nhiễm đặt túi xách của mình xuống và ngồi đối diện cô, "Cậu đã ở đây bao lâu rồi?"

"May mắn là không chờ lâu lắm." Nguyễn Hãn vừa nói vừa cười nhìn người đối diện, hỏi: "Sao vậy? Tối qua cậu đã làm gì à? Cậu đã ngủ đến trưa luôn sao?"

Diêu Nhiễm dừng lại, hạ giọng: "Tôi có việc bận."

"Tối qua cậu không ngủ phải không? Trông cậu mệt mỏi quá."

Hình như lớp trang điểm của nàng không thể che dấu được sự mệt mỏi. Diêu Nhiễm vẫn bình tĩnh. Đêm qua thực ra nàng không định ngủ lại khách sạn, nhưng không ngờ rằng hai người phụ nữ có thể làm với nhau lâu như vậy. Lại thêm người kia, quá nhiệt tình...

Khi chợp mắt thì trời đã sáng rồi.

Diêu Nhiễm không muốn nhớ lại việc ngoài ý muốn đó, càng không muốn Nguyễn Hãn biết. Nàng cầm ly nước lên uống một ngụm, sau đó đổi chủ đề: "Gọi món đi, tôi hơi đói rồi."

Hai người tùy ý gọi vài món rồi vừa ăn vừa trò chuyện.

Nguyễn Hãn hỏi: "Người trước đó không quấy rầy cậu nữa phải không?"

Diêu Nhiên hiểu Nguyễn Hãn đang ám chỉ ai, nàng cầm nĩa bình tĩnh trả lời: "Không, mọi chuyện rất thuận lợi."

Nguyễn Hãn cười, "Chúc mừng. Hiện tại tôi có thể yên tâm về cậu."

Diêu Nhiễm cười nhẹ, đúng vậy, hai bên đều nhẹ nhõm. "Vậy kế hoạch tiếp theo của cậu là gì?"

"Như thường lệ, tôi đã đi du lịch và thư giãn hơn một tháng, đã đến lúc quay lại làm việc."

"Sao chưa gì đã vội vã làm việc? Tôi nói cho cậu biết, người nghiện công việc cũng phải có giới hạn." Nguyễn Hãn ngưỡng mộ người trước mặt, nàng quản lý bộ phận kinh doanh của một công ty, nhưng vẫn còn sức lực chạy đến quán bar giúp đỡ cô sau giờ làm việc. Chí𝐧h chủ, rủ bạ𝐧 đọc ch𝓾𝐧g || TR𝓾MTRU Y𝙀N.𝒱N ||

Nguyễn Hãn ngẫu hứng muốn mở một quán bar. Cô ấy đã nói đùa với Diêu Nhiễm và hỏi liệu nàng có muốn cùng nhau kinh doanh quán bar hay không.

Nguyễn Hãn cũng rất ngạc nhiên. Với tính cách đứng đắn như vậy, Diêu Nhiễm sao có thể có hứng thú mở quán bar?

Dù sao đi nữa, mọi việc cứ diễn ra theo thời gian. Khu vực họ chọn nằm ở vị trí đắc địa, có nhiều bạn trẻ lui tới nên không bao giờ phải lo lắng về lượng khách hàng.

Nguyễn Hãn vẫn là người phụ trách hoạt động chính của quán bar, Diêu Nhiễm cũng không thường xuyên đến đó.

Diêu Nhiễm: "Tôi đã nghỉ ngơi hơn một tháng rồi, thế này còn chưa đủ sao? Hiện tại có rất nhiều việc phải làm, dự án kế hoạch của công ty cũng vì tôi mà bị trì hoãn."

Nguyễn Hãn chán nản: "Cậu có biết vấn đề lớn nhất của mình là gì không?"

Diêu Nhiễm: "Là gì vậy?"

"Làm mọi chuyện từng bước một, dù muốn hay không?"

Diêu Nhiên không trả lời, có lẽ Nguyễn Hãn nói đúng.