Chương 7: Ngày mai sẽ tốt hơn thôi, nhất định!

Mang theo ba món đồ cũ, cô cẩn thận thử lại con đường đã đi hôm qua, hôm nay vẫn an toàn.

Sau khi xác nhận con đường dưới chân không thay đổi, tránh vị trí xác bọ cạp, Phong Thiền làm theo cách cũ, thuận lợi lấy được cái rương đầu tiên của hôm nay.

Mở ra bên trong là một viên đá màu xám hình vuông đều đặn to bằng nắm tay.

Phong Thiền im lặng không nói nên lời, đá cũng cho vào trong sao? Cho một bộ quần áo cũng được mà.

Tiếc là ở đây không ai nghe cô than thở, không có thức ăn cô không dám ăn thêm gì nữa, cô gấp miệng túi ni lông đựng bánh mì lại rồi dùng viên đá mới mở ra đè lên, tránh có côn trùng đến ăn.

Nhưng cái bánh mì này đã mở ra rồi cũng không thể để quá lâu, muộn nhất là ngày mai cô phải ăn hết.

Không biết đã qua bao lâu, cái rương thứ hai cuối cùng cũng xuất hiện, Phong Thiền mang về mở ra một khối kim loại màu bạc to bằng viên đá, có lẽ là sắt.

Thất vọng thì thất vọng, nhưng ở sa mạc, ngoài cát ra thì bất cứ thứ gì cũng hiếm và quý, nên cô không vứt đi mà cất giữ cẩn thận.

Trời không tuyệt đường người, buổi chiều lần lượt tìm thấy hai cái rương, một cái mở ra một quả táo, một cái mở ra 500ml nước.

Trước khi đi ngủ Phong Thiền mới dám ăn hết bánh mì, lại uống một ngụm lớn nước chai nhỏ.

Bây giờ cô có khoảng 550ml nước, một quả táo, một viên đá và một khối sắt.

Ban đêm vẫn lạnh, cô vừa lạnh vừa đói, nhìn những vì sao ngoài hang đá nhưng không có ý định đếm, thay vào đó lại hồi tưởng về những bất hạnh và sai lầm trong quá khứ của mình.

Rốt cuộc mình đã phạm phải tội ác tày trời gì mà bị đưa đến đây sống như một người hoang dã.

Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt cô, giọt thứ hai mãi không rơi xuống, nước quá quý giá, cô không thể lãng phí vào việc này.

Hít một hơi thật sâu, cô nhắm mắt lại, có lẽ lúc nhỏ đã khóc quá nhiều, bây giờ ngay cả quyền được khóc của mình cũng bị tước đoạt.

Ngày mai sẽ tốt hơn thôi, nhất định!

Dằn nén nỗi buồn và sự không cam lòng, cô từ từ chìm vào giấc ngủ.

Ngày thứ ba

Hôm nay khá may mắn, cô mở ra hai con bọ cạp để đánh dấu cát lún, một chai nước 500ml, một cây bánh mì baguette và nửa ký gạo sống.

Bánh mì baguette rất lớn, cũng rất khó gặm, cô cắn đến mức sắp rụng cả răng, hôm nay đã tiêu thụ 1/3 cây bánh mì, 200ml nước.