Chương 5: Có vẻ an toàn

Kẻ bí ẩn phía sau đã cung cấp vật tư, rõ ràng không muốn cô chết, ít nhất là chưa muốn cô chết ngay lập tức.

Nhưng chắc chắn đối phương không đơn giản như vậy. Bỏ bao công sức đưa cô đến sa mạc rồi lại cung cấp vật tư ngay khi cô sắp chết đói, liệu những thứ này có tiềm ẩn mối nguy nào không?

Nghĩ vậy, cô cầm lấy thùng gỗ rỗng trong tay phải, dùng một góc của nó để bật mở chiếc thùng thứ hai.

Bên trong chỉ có một chiếc bánh mì sandwich ăn sáng cỡ lòng bàn tay, ngoài ra không có gì khác.

Có vẻ an toàn. Phong Thiền lấy bánh mì ra, đặt cả hai chiếc thùng ở cửa hang.

Hiện giờ số vật tư cô còn lại chỉ là nửa chai nước, một viên kẹo trái cây, một chiếc bánh mì ăn sáng và hai phần ba viên kẹo cao su.

Bụng cô vẫn đang đói, nhưng trong ba món ăn đó, cô chọn nhai tiếp kẹo cao su. Vì chưa biết khi nào sẽ có thêm thùng mới xuất hiện, cô quyết định sẽ không đυ.ng đến bánh mì cho đến khi bắt được thùng tiếp theo.

Hai tiếng sau, sau khi chỉ ngủ được mười phút rồi bị cơn nóng đánh thức, cuối cùng Phong Thiền cũng thấy các thùng mới xuất hiện, lần này không chỉ một mà tận hai chiếc!

Tim cô đập điên cuồng, phản bội vẻ ngoài bình tĩnh. Mang theo dây thừng, đá và một chiếc thùng gỗ rỗng, cô lại lên đường.

Với hai lần kinh nghiệm trước, lần này đi và về chỉ mất chưa đến năm phút.

Cô vẫn dùng thùng rỗng để mở. Chiếc thùng đầu tiên mở ra là một tấm vải màu xanh lá nhạt in hoa trắng nhỏ, cô lấy ra rồi vung nhẹ, hóa ra là một chiếc chăn mỏng dùng cho mùa hè, được gấp rất gọn gàng.

Tuy không phải đồ ăn nhưng Phong Thiền vẫn trân trọng đặt nó trong hang đá. Những lúc rảnh rỗi, cô đã dọn dẹp qua nơi này, tuy vẫn còn bụi nhưng so với trước đã sạch sẽ hơn nhiều.

Chiếc thùng thứ hai cô cũng mở bằng cách tương tự, nhưng lần này lại nghe thấy tiếng vật thể nhỏ va chạm trong thùng.

Chẳng mấy chốc, cô thấy đó là gì, một con bọ cạp màu vàng nâu! Đuôi nó dựng ngược lên, vừa rơi xuống đất đã lập tức vào thế tấn công.

Dưới cái nắng cháy da, trái tim Phong Thiền như đóng băng. Cô lập tức giơ thùng gỗ trong tay lên, dốc toàn lực đập xuống. Một lần không đủ, cô đập liền sáu lần, đến khi chắc chắn con bọ cạp chết hoàn toàn cô mới thở phào nhẹ nhõm.

May mà phản ứng cô nhanh, không để nó chui xuống cát. Nếu không thì tối ngủ cũng chẳng yên.