Chương 3: Thùng gỗ

Nơi đây hoang vu, bằng phẳng, có thể nhìn đến tận nơi xa nhất. Nếu dựa vào sức đi bộ, cô ít nhất cũng phải đi nửa tháng. Không có nước và thức ăn bổ sung, cô chắc chắn sẽ chết đói giữa đường.

Đó còn là trong trường hợp xa xa có thức ăn hoặc thành phố, nếu không có, sa mạc rộng lớn đến mức dù cô có chín mạng như mèo cũng không đủ để sống sót.

Trong hang đá, Phong Thiền ngồi bệt dưới đất. Hiện giờ cô vừa khát vừa đói, nếu có giấy bút thì có lẽ đã bắt đầu viết di thư rồi. Hang đá này vừa khéo làm quan tài cho cô, tiếc là chẳng có gì cả... Không có?

Phong Thiền không tin nổi mà lau mặt. Cách hang đá mười mét, một chiếc rương gỗ mộc mạc bỗng dưng xuất hiện. Cô còn tưởng là mồ hôi làm mờ mắt, nhưng sau khi lau khô, cái rương vẫn ở đó.

Cô vội vàng đứng lên, đầu lập tức đυ.ng mạnh vào trần hang.

Ôm cái đầu đau đớn, cô khom lưng bước ra ngoài, xoa đầu sơ qua rồi lần theo con đường an toàn ban nãy đến chỗ mình vừa nằm.

Cô chưa thể xác định nơi đó có an toàn không nên không dám hành động liều lĩnh. Cô muốn làm như lúc trước, ném đá thăm dò đường, nhưng cô chỉ còn hai hòn đá. Xung quanh toàn là cát, ngoài hang đá có thể cạy ra vài mảnh đá vụn nhỏ, cô không tìm được vật gì đủ nặng để dùng.

Sau một hồi do dự, cô cầm lấy sợi dây dùng để ném vòng.

Nơi này cách chiếc rương khoảng bảy mét, muốn ném trúng rất khó.

Cô bắt chước trong phim, vung sợi dây thật mạnh.

“Người đàn ông chăn ngựa, anh thật oai phong hùng dũng...”

Dù không hợp hoàn cảnh nhưng trong đầu Phong Thiền lại bật ra giai điệu bài hát này.

Tích đủ sức mạnh, cô dốc toàn lực ném ra.

“Bịch!”

Cùng với tiếng sợi dây đập vào cát, lần đầu tiên ném vòng trúng rương của Phong Thiền thất bại. Cô thu dây lại, tiếp tục ném. Một lần không trúng thì ném mười lần, không trúng thì ném tiếp!

Sợi dây khó điều khiển, cô phải ném đến lần thứ 23 mới thành công.

Cô kéo chiếc rương về phía mình. Nhưng giữa chừng, một vùng cát vàng mà chiếc rương đi qua bắt đầu chuyển động.

Dưới ánh nắng thiêu đốt mười phút, trong lòng Phong Thiền nóng như lửa đốt. Cô bất ngờ giật mạnh sợi dây, may mà kéo kịp thời, chiếc rương thuận lợi được kéo đến dưới chân.

Cô ôm rương lên, theo lối cũ quay về hang đá. Lau đi mồ hôi trên mặt, cô hồi hộp mở chiếc rương ra.

Một chai nước khoáng 200ml không nhãn mác và một viên kẹo trái cây màu đỏ được bọc trong giấy nhựa trong suốt.