Chương 15: Ngon!

Có diêm thì tối có thể nhóm lửa, củi dĩ nhiên là 16 chiếc thùng gỗ rỗng còn lại.

Tuy cô không có dao hay dụng cụ gì, nhưng may là có cục sắt chắc chắn, đập vài cái là có được một ít vụn gỗ và mảnh gỗ.

Tối nay sao vẫn sáng đầy trời, Phong Thiền đã đập nát ba chiếc thùng gỗ, gom những vụn gỗ nhỏ lại thành một đống rồi khoét một cái lỗ bên dưới, cô cẩn thận quẹt que diêm, nhanh chóng đặt vào trong lỗ vụn gỗ.

Cô không dám thở mạnh, chỉ sợ lửa tắt, nhưng lửa của que diêm quá nhỏ, lần đầu tiên lại không thành công, bất đắc dĩ cô phải quẹt que thứ hai, miễn cưỡng đốt cháy được đống vụn gỗ.

Phong Thiền nhẹ nhàng thổi gió bên cạnh, khói ngày càng dày đặc, cuối cùng từ một tia lửa nhỏ ban đầu bỗng bùng cháy lên.

Cô vui vẻ cầm những mảnh gỗ nhỏ hơn bên cạnh đặt lên trên đống vụn gỗ, không dám đè mạnh.

Rất nhanh, ngọn lửa đã ổn định hoàn toàn, cô mới dám đặt những mảnh gỗ lớn hơn lên.

Đêm đông lạnh lẽo cuối cùng cũng có thêm một chút hơi ấm.

Nhưng không gian ở đây quá nhỏ, Phong Thiền dùng thùng gỗ múc hai thùng cát đổ ra, vây quanh đống lửa để tránh lúc ngủ vô tình chạm phải.

Bây giờ một nửa số thùng gỗ đều chứa nước, trừ ba thùng đã đập nát, còn 10 thùng cô dùng để chặn cửa hang, chỉ chặn khoảng một nửa, không lo bị ngạt thở.

Có đống lửa, nhiệt độ trong hang đá tăng lên vài độ, Phong Thiền điều chỉnh một vị trí an toàn nhưng không quá xa đống lửa để ngủ, vì trong hang còn để vật tư nên cả người cô phải nằm nghiêng.

Giữa đêm cô dậy thêm củi vài lần, một đêm ngủ khá ngon.

Sáng dậy, nhìn đống lửa chỉ còn lại những cục than trong đống cát, Phong Thiền dùng cát vùi lấp lại, nếu may mắn có thể giữ được than hồng đến chiều.

Tiếc là những cục than đang cháy này đều khá nhỏ, rất khó để duy trì lâu như vậy mà không tắt, nhưng dù có tắt thì có than sau này nhóm lửa cũng tiện hơn.

Bây giờ thức ăn của cô chỉ còn hai cái bánh trung thu nhân đậu đỏ, may là một cái nặng 200g, ăn dè sẻn một chút thì một cái có thể ăn được một ngày.

Xé túi bao bì của một cái, mùi thơm thoang thoảng của bột mì và đậu đỏ xộc vào mũi, Phong Thiền háo hức cắn một miếng, từ từ thưởng thức.

“Ngon!”

Sau khi nghiêm túc đưa ra nhận xét, Phong Thiền lại cắn một miếng nữa rồi đặt xuống, phần này còn phải để dành cho bữa trưa và chiều.