Ánh nắng chiếu vào mặt cô, cảm giác nóng rát kéo cô ra khỏi giấc mộng.
Tấm chăn không biết đã bị cô vứt sang một bên từ lúc nào, cô nằm thẳng cẳng trong hang đá, chân hướng vào trong, ánh nắng buổi sáng vừa hay chiếu vào đầu cô.
Điều đầu tiên khi tỉnh dậy là cô vội vàng nhìn ra ngoài, các thùng gỗ vẫn còn nguyên, mỗi thùng đều đọng gần nửa thùng nước.
Cô bước ra ngoài dồn nước của hai thùng vào một để tiết kiệm không gian, cuối cùng chứa được 11 thùng gỗ, cô đều đặt vào trong hang để tránh ánh nắng trực tiếp làm bốc hơi nhiều.
Làm xong những việc này, cô nhìn ra ngoài vẫn chưa thấy thùng mới xuất hiện, cô mới yên tâm vào hang bắt đầu rửa mặt súc miệng.
Mặt trời vừa lên chưa được bao lâu, nước này đã được phơi đến nhiệt độ rất cao, cô cởϊ qυầи áo, lấy chiếc khăn lụa trắng mở ra hôm qua thấm ướt rồi lau người, chứ cô không nỡ dội nước trực tiếp để tắm.
Tuy không có sữa tắm nên không sạch hoàn toàn, nhưng cả người đã sảng khoái hơn nhiều.
Đồ lót cô cũng dùng nước giặt qua loa, rồi đem phơi ngay trên nóc hang đá.
Dùng hết gần một thùng nước gỗ, 13 thùng rỗng cô đem ra ngoài phơi, thùng ẩm dễ bị mục.
Ở sa mạc, chiếc khăn lụa trắng khô rất nhanh, cô vừa giặt xong đồ lót thì nó đã khô cong, cô liền quấn lên đầu làm khăn trùm vừa chống nắng vừa chống cát, giống như đặc trưng dân tộc của các nước Trung Đông.
Thùng đồ đầu tiên của ngày hôm nay xuất hiện sau khi Phong Thiền ăn xong một nửa cái bánh mì que, cô thành thạo ném vòng lấy về.
Mở thùng ra, bên trong chui ra 5 con bọ cạp, đúng là trúng “giải độc đắc”, Phong Thiền dùng tốc độ nhanh nhất đập tới tấp vào lũ bọ cạp, sau đó ném lên bãi cát lún để đánh dấu.
Không lâu sau, đồ lót khô, Phong Thiền lấy vào giũ sạch cát rồi mặc lại.
Buổi trưa chỉ có một chiếc thùng, sau khi lấy về bên trong là một bịch mồi câu cá màu đỏ 500g.
Lần này cô thật sự cạn lời, cho thứ này chẳng lẽ muốn cô câu cá trên sa mạc sao? Đùa à.
Cằn nhằn thì cằn nhằn, cô vẫn cất đồ đi cẩn thận.
Hôm nay vận may không tốt, tổng cộng chỉ thấy ba chiếc thùng, chiếc cuối cùng là vào buổi chiều, mở ra là một bao diêm, bên trong có 20 que.
Nhìn chung Phong Thiền khá hài lòng, vật tư tuy ít nhưng rất quan trọng, buổi tối quá lạnh, cô chỉ có thể ngủ ngon được một hai tiếng vào lúc rạng sáng khi mặt trời vừa ló dạng, sớm hơn thì quá lạnh, muộn hơn thì quá nóng.