Chương 13: Sắp mưa rồi sao?

Quy luật bây giờ đã khác so với ngày đầu tiên, nơi thùng đồ xuất hiện dù trước đó có an toàn hay không cũng sẽ biến thành cát lún, nhưng sau khi thùng bị nuốt chửng hoặc lấy đi thì sẽ trở lại bình thường.

Những nơi vốn đã là cát lún thì tạm thời không có gì thay đổi.

Sao giăng đầy trời, nhiệt độ ngày càng thấp.

Phong Thiền rét run cầm cập, lúc cô bị đưa tới đây trên người chỉ mặc một chiếc áo hoodie mùa xuân màu xanh lam và một chiếc quần dài màu đen, dù có quấn chặt tấm chăn hè thì gió vẫn không ngừng luồn qua lớp phòng ngự mỏng manh vào cơ thể cô.

Không biết đã qua bao lâu, Phong Thiền ngồi xổm trong hang đá, không ngủ được, thật sự không ngủ được, mặt đất quá lạnh.

Đến khi cô nhìn ra ngoài qua khe hở ở cửa hang mới phát hiện không còn một ngôi sao nào, bên ngoài tối đen như mực, mấy hôm trước còn có sao có trăng, lờ mờ nhìn thấy tình hình bên ngoài, lần này lại gần như tối hoàn toàn.

“Sắp mưa rồi sao?” Phong Thiền nghĩ vậy, choàng chăn đi tới cửa hang, để chắn gió cô đã dùng tất cả thùng gỗ chặn cửa hang lại, nhưng vì hình dạng không đều nên khắp nơi đều có kẽ hở, có lúc gió lớn còn thổi ngã cả thùng gỗ, dọa cô giật mình tỉnh giấc.

Cô vừa dời hai chiếc thùng gỗ, định thò đầu ra thì xung quanh đột nhiên vang lên tiếng mưa ào ào, vô số hạt mưa rơi xuống mặt đất, không khí lan tỏa mùi đất tanh nồng.

Phong Thiền ngây người hai giây, sau đó đẩy ngã những chiếc thùng gỗ ở cửa hang, mở từng cái một rồi đặt ra ngoài.

Nước mưa là thứ tốt, tuy không thể uống trực tiếp nhưng cô có thể dùng để vệ sinh cơ thể, trời mới biết mỗi ngày người đầy mồ hôi khiến cô khó chịu đến mức nào.

Uống cạn ngụm nước cuối cùng trong chai 200ml, Phong Thiền lấy thêm một chai rỗng 200ml và 500ml khác đặt vào giữa các kẽ hở của thùng gỗ, tuy miệng chai nhỏ có thể không hứng được bao nhiêu nước mưa, nhưng muỗi tuy nhỏ cũng là thịt.

Nhìn nước trong thùng không ngừng tăng lên, Phong Thiền vui đến mức nhất thời quên cả cái lạnh.

Một cơn gió lạnh thổi qua, cô rùng mình một cái, niềm vui chưa được ba giây đã bị dập tắt.

Hôm nay nhiệt độ quá thấp, Phong Thiền dứt khoát không ngủ nữa, ban ngày lượng vận động của cô rất ít, buổi tối ngủ ít một chút cũng không sao.

Mưa từ lớn đến nhỏ kéo dài khoảng hai tiếng, Phong Thiền đã dựa vào vách tường ngủ gà ngủ gật.

Cô bị đánh thức bởi mặt trời ngày hôm sau.