Chương 2: Không thể nhận diện

Phó đạo diễn Tưởng liếc qua màn hình số bảy đang trống trơn, thản nhiên phẩy tay: “Chắc trốn đâu đó dặm lại trang điểm thôi, cứ chờ đi, nếu có vấn đề gì thì VJ (quay phim cá nhân) của cô ấy sẽ chủ động liên lạc với chúng ta.”

Trợ lý hơi do dự.

Trước khi Tiết Nịnh biến mất khỏi khung hình, cô ta hình như đã nghe thấy vài âm thanh kỳ lạ.

Nhưng phó đạo diễn nói cũng đúng, nếu thật sự có chuyện, sao quay phim bám theo Tiết Nịnh lại không báo cho tổ chương trình?

Có lẽ là cô ta nghĩ nhiều.

===

[Qua bàn bạc của tổ chức, quyết định kết thúc sớm sự nghiệp xuyên nhanh của nhiệm vụ viên SN221 - Tiết Nịnh.]

[Thủ tục nghỉ hưu đã hoàn tất.]

[Đã phát phúc lợi nghỉ hưu.]

[Xác nhận thế giới trở về... Xác nhận thành công!]

[Đang thả linh hồn... Thả thất bại...]

[Đinh. Bộ phận chăm sóc khách hàng đã can thiệp.]

[Đang xác minh thân phận nguồn gốc bất thường...]

[SN221, tỉnh lại đi.]

Sau khi rời Cục Xuyên Nhanh, Tiết Nịnh lập tức rơi vào giấc ngủ sâu.

Theo lý thì chỉ khi quay về thân thể ban đầu, cô mới tỉnh lại, nhưng bây giờ dường như đã xảy ra sự cố nào đó, hệ thống chăm sóc khách hàng phụ trách đưa cô về nhà lại gọi cô dậy trước.

[SN221, vì một số nguyên nhân, linh hồn của cô đã phát sinh biến dị, cần phải tới chỗ ý thức Thiên Đạo xác minh lại thân phận.]

Linh hồn Tiết Nịnh sau vô số nhiệm vụ ở Cục Xuyên Nhanh đã sớm lột xác, biến đổi tận gốc rễ.

Ý thức Thiên Đạo của thế giới nhỏ này không thể nhận diện thân phận cô, không công nhận cô là “cư dân bản địa”, nên từ chối để linh hồn cô trở về.

Hệ thống chăm sóc khách hàng đã cung cấp giấy chứng nhận và con dấu của Cục Xuyên Nhanh, mới miễn cưỡng khiến ý thức Thiên Đạo chấp nhận thân phận của Tiết Nịnh, nhưng cô vẫn cần ghi lại ấn ký linh hồn.

Nói đơn giản, tức là làm lại căn cước công dân.

Tiết Nịnh cũng sảng khoái đồng ý.

===

Trong không gian tối tăm ẩm ướt, Tiết Nịnh cảm giác mình như một viên bánh nếp mắc kẹt ở cái miệng hẹp của chiếc lọ thủy tinh.

Một nửa ở bên trong, một nửa ở bên ngoài.

Ngay sau đó, kèm theo một tiếng “bộp”, viên bánh nếp này cuối cùng cũng chui lọt vào trong lọ.

Sương mù tan đi, tầm mắt trở nên rõ ràng.

Tiết Nịnh mở mắt.

Phía trên tầm nhìn của cô là mạng nhện giăng khắp nơi, xà ngang phủ đầy dấu vết của năm tháng, rõ ràng là một căn nhà mang đậm hơi thở cổ xưa.

Lúc này cô đang nằm trên đất, toàn thân ướt sũng.

“Ưʍ...”

Khi ký ức bắt đầu ùa về, trong đầu cô lập tức tràn ngập những mảnh vụn ký ức với phong cách hoàn toàn khác nhau.