Hôm đó trước khi cúp điện thoại, Thường Cảnh Thù nói lúc bắt gian Lạc Ứng Huy cũng có mặt, bà ấy sợ hãi nói không biết liệu một ngày nào đó mình có bị ông ta hãm hại không.
Lạc Gia nghe mà lòng tan nát.
"Trang Tông, tôi đã nói rồi, tôi cho phép anh nɠɵạı ŧìиɧ."
Nói xong câu này, cô thấy lòng mình nặng trĩu.
"Lạc Gia, em có biết lời em nói không chỉ xúc phạm anh, mà còn tự làm nhục chính em không."
"Không sao." Cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, cố kìm những giọt nước mắt sắp rơi, bướng bỉnh và kiêu ngạo cắn chặt môi: “Khi nào anh muốn ly hôn thì nói với tôi, tôi sẽ đồng ý, nhưng đừng vu khống sự trong sạch của tôi."
"Là vì chuyện của Viên Chí Dũng và Vương Linh à." Anh ấn vào thái dương đang đập thình thịch, không ngừng đoán nguyên nhân cảm xúc Lạc Gia lên xuống thất thường: “Em nghĩ Vương Linh bị oan đúng không."
"Cái gì mà em nghĩ? Ai cũng biết dì Linh là bị cái thằng khốn Viên Chí Dũng đó hãm hại! Đây rõ ràng là một vở kịch do ông ta tự biên tự diễn!"
"Rồi sao nữa." Anh bình tĩnh hỏi, giọng nói không một chút gợn sóng: “Liên quan gì đến em."
Lạc Gia trợn mắt: "Trang Tông sao anh có thể lạnh lùng như thế! Anh có tim không vậy!
Hay nói cách khác, bản chất anh và Viên Chí Dũng là cùng một loại người, à không, phải nói là đàn ông các anh đều như vậy!"
Trang Tông nắm chặt cổ tay cô, chỉ còn cách vài centimet nữa là đánh trúng.
Vẻ mặt anh lạnh lùng, l*иg ngực phập phồng dữ dội, hơi thở càng lúc càng nặng nề: "Tôi rõ hơn em Viên Chí Dũng là loại người thế nào, nhưng Lạc Gia, ngoài việc riêng tư mắng chửi ông ta vài câu, chúng ta suy cho cùng vẫn là người ngoài, đó là chuyện nhà người khác, chúng ta không có quyền can thiệp."
"Tôi không giống Viên Chí Dũng, em không thể đồng nhất bất hạnh của dì Linh với mình, điều đó là sự sỉ nhục đối với tôi."
Đêm đó, Lạc Gia lại một lần nữa bị cơn ác mộng đeo bám.
Chiếc tivi vỡ nát, những cuộc cãi vã không ngừng, cảnh bạo lực gia đình không thể chống trả, đôi mắt Lạc Ứng Huy trợn trừng như mắt bò...
Những cảnh tượng đó cứ như tranh vẽ, từng trang từng trang hiện lên không sao xua đi được.
----
Sáng sớm hôm sau, Dư Thành chìm trong sương mù dày đặc, ngoài cửa sổ mịt mờ như “Silent Hill”, đưa tay ra không thấy ngón tay.
Hai người vẫn như thường ngày, cứ như thể cuộc cãi vã tối qua chưa từng xảy ra.
Trang Tông ăn xong trước rồi vào nhà thay quần áo, vừa đi đến cửa thì bị Lạc Gia gọi lại.
"Bên ngoài sương mù dày đặc lắm, đeo khẩu trang vào."
Trang Tông khẽ cười, vừa nhận lấy khẩu trang vừa đưa chiếc cà vạt trong tay cho cô: "Thắt giúp anh."
Chiếc cà vạt là cái cô tặng anh.
Lạc Gia không từ chối, kiễng chân hơi mở cổ áo sơ mi của anh, rồi vòng cà vạt qua cổ, hai đầu chéo nhau, theo động tác của cô, Trang Tông đột nhiên kéo cô vào lòng.
Lạc Gia không hề đề phòng nên giật mình, tim đập hụt mất nửa nhịp: "Sao thế?"
"Tan làm anh đi chợ mua đồ ăn, tối anh vào bếp."
"Vậy em phụ anh một tay."
"Được." Trang Tông tự đẩy nút thắt cà vạt đã thắt dở lên, trước khi đi, khẽ đặt một nụ hôn lên trán cô: "Ở nhà đợi anh về."
"Lạc Gia, tám giờ rồi, mau bật tivi lên!"
Một lát sau, Lạc Gia sốt ruột la lên: "Mẹ ơi, không phải con đã bảo mẹ đóng tiền trước rồi sao!"
Bình thường trong nhà chẳng ai xem tivi, quanh năm suốt tháng trừ mấy ngày Tết thì đều trong tình trạng tạm dừng hoạt động.