Sau khi kết hôn Vương Linh biết chuyện vẫn không nỡ từ bỏ tình cảm này, đành chấp nhận số phận.
Qua nhiều lần liên lạc của Viên Lương, hai người mua về một cậu bé từ Đông Bắc, đặt tên là Viên Nhạc.
Nửa đầu năm ngoái Vương Linh phát hiện bị ung thư cổ tử ©υиɠ, chưa đầy hai tháng sau Viên Chí Dũng đề nghị ly hôn, Vương Linh không đồng ý.
Lúc Lạc Gia nhận được điện thoại của Thường Cảnh Thù, cô đang ở bệnh viện cùng Trang Tông truyền nước.
Thường Cảnh Thù vừa nói vừa mắng: "Cái thằng khốn nạn Viên Chí Dũng này, sớm muộn gì cũng gặp quả báo!"
"Có chuyện gì vậy ạ?"
Thường Cảnh Thù từ người khác nghe được —— Viên Chí Dũng khắp nơi đồn Vương Linh nɠɵạı ŧìиɧ, hôm kia buổi trưa ông ta còn dẫn người đến khách sạn bắt gian tại trận.
"Không thể nào!" Lạc Gia phản ứng rất kích động: “Dì Linh không phải người như thế! Cái này tuyệt đối có vấn đề!"
Vương Linh là một người thật thà chất phác, giống như Thường Cảnh Thù, cả đời này vì gia đình mà hy sinh bản thân, vì tình yêu, cả đời này ngay cả một đứa con ruột của mình cũng không có.
Tất cả họ hàng bạn bè xung quanh biết chuyện này trong lòng đều hiểu rõ đây là Viên Chí Dũng dựng kịch hãm hại Vương Linh nɠɵạı ŧìиɧ.
Thậm chí bạn bè bên cạnh ông ấy đều biết Viên Chí Dũng từ năm kia đã cặp kè với nữ quản lý của một tiệm thuốc lá và rượu, đối phương là người tái hôn và có một cô con gái đã trưởng thành.
Lạc Gia cười lạnh.
Đây không chỉ là "đại nạn lâm đầu ai nấy bay", mà còn là cái quy trình phản bội nɠɵạı ŧìиɧ quen thuộc đó.
Đàn ông khi đã vô tình thì hoàn toàn không nghĩ đến tình nghĩa cũ, ông ấy nghĩ mọi cách vứt bỏ "cục nợ" còn không muốn bỏ ra một đồng tiền bồi thường.
Ông ấy chưa bao giờ nghĩ, một người phụ nữ đang ở độ tuổi xuân sắc có thể chấp nhận việc ông ấy không thể sinh con, là đã đặt toàn bộ cuộc đời như một ván cược vào ông ấy.
Thắng thì thôi, ngược lại, thua sạch.
Thường Cảnh Thù nói hai người hôm qua đã đến cục dân chính lĩnh giấy ly hôn.
Hôm kia bắt gian, hôm qua ly hôn.
Lạc Gia kinh ngạc: "Sao mà nhanh thế!?"
Đây là ông ấy, kẻ vồ lấy yết hầu con mồi, không cho Vương Linh một chút cơ hội nào để thở và giải thích.
Thường Cảnh Thù nghiến răng nghiến lợi, phẫn hận nói: "Viên Chí Dũng còn dùng cái này đe dọa Vương Linh ra đi tay trắng."
"Dựa vào đâu!"
Dựa vào việc Vương Linh không có một ai chống lưng cho cô ấy.
"Còn Viên Nhạc đâu! Đứa trẻ ấy biết rõ mẹ mình là người thế nào nhất chứ!"
"Đứa trẻ đó là một kẻ vô ơn, theo bố nó sẽ được vinh hoa phú quý, nó không ngốc đâu."
Lạc Gia như quả bóng xì hơi, kết cục đã định, không còn sức lực xoay chuyển.
Còn một tuần nữa là Tết, bi kịch khiến người ta bất bình này dần bị không khí náo nhiệt của Tết bỏ lại sau đầu.
Bà nội la lên muốn về nhà ăn Tết, Thường Cảnh Thù lái xe đưa bà về.
Tối ngày hai mươi chín Tết, theo thông lệ mọi năm, tối phải ăn cơm cùng cả nhà Quan Chính Nam.
Năm nay Lạc Ứng Huy ở lại mỏ trực ban không về, nhưng trên bàn ăn có thêm hai người là Trang Tông và Triệu Tử Kiều.
Năm nay Lạc Gia và Thường Cảnh Thù nhờ có Trang Tông nên cuối cùng cũng không phải ngồi ghế cuối.
Viên Lương đối với Thường Cảnh Thù cũng khách sáo hẳn, nhiệt tình gọi "Cảnh Thù", như thể chuyện mấy tháng trước chưa từng xảy ra.