Chương 51

Hồi lâu không nghe thấy động tĩnh gì, Lạc Gia ngẩng đầu nhìn thấy anh ấy đang dựa vào khung cửa, đuôi tóc ướt sũng đính những giọt nước, giơ tay ra, như đứa trẻ đòi kẹo.

"Làm gì đấy?"

"Đưa đây." Anh móc móc tay, vẻ mặt như chuyện đương nhiên: "Máy sấy tóc."

Lạc Gia ngẩn ra, biết anh cố tình làm vậy: "Anh là trẻ con à?"

"Trong phòng tắm không có, em nghĩ kỹ xem có phải để ở chỗ khác rồi không."

Lạc Gia vừa định mở miệng mắng anh tìm không kỹ, vừa thốt ra chữ đầu tiên thì nhanh chóng nuốt lại – sáng nay rửa mặt tay áo bị ướt, cô ấy đã lấy máy sấy tóc mang vào phòng ngủ.

Trang Tông theo sau cô ấy đi về phía phòng ngủ.

"Đây."

Trang Tông không nhận.

Lạc Gia nghi hoặc: "Cầm lấy đi chứ."

"Em sấy giúp anh đi mà." Anh để tay ra sau lưng: "Em vừa trêu anh, lại còn mắng anh nữa."

Lạc Gia cũng cảm thấy oan ức: "Là em trách nhầm anh rồi, được chưa?"

"Không được."

Lạc Gia không hiểu sao dây thần kinh anh ấy tối nay lại chập mạch không có việc gì lại đi kiếm chuyện, cô ấy ném máy sấy tóc lên sofa, để lại một câu: "Thích sấy thì sấy, không sấy thì thôi."

Vali vẫn để ở phòng khách chắn đường, Trang Tông túm một nắm tóc ướt, định dọn dẹp vali trước.

Vali ở nhà đều để trên tủ, giữa giường và tủ có một khoảng cách, bình thường Lạc Gia cần bê thang, nhưng với chiều cao và sải tay của Trang Tông thì đứng trên giường là với tới được.

Nửa tháng đi công tác này Trang Tông ở cùng phòng với Thôi Triệu Xuyên, mỗi tối vợ anh ấy đều gọi điện hỏi thăm cuộc sống công việc của anh, Trang Tông ngồi trên giường nhìn màn hình ngóng trông mỏi mắt, anh ấy ghen tị chết đi được, lại sợ người khác nghi ngờ, tự mình chủ động giải thích là do Lạc Gia bận cuối kỳ quá không có thời gian gọi.

Lạc Gia nghe thấy một tiếng "choảng" rất lớn thì chạy từ ban công sang.

Trang Tông ngã ngồi dưới đất ôm vai, chiếc vali cạnh chân vỡ nát.

Lạc Gia hoảng hốt: "Chuyện gì thế này!"

"Trượt chân rồi." Anh cau chặt mày, ngồi đó không nhúc nhích được.

"Anh không biết bê thang à!" Lạc Gia đỡ anh ngồi lên sofa, kéo áo ra xem, lưng sưng lên: "Có cần đi bệnh viện không?"

Anh lắc đầu: "Không yếu ớt đến thế."

Ở nhà không có túi đá, Lạc Gia đổ đầy nước vào chiếc găng tay cao su rồi buộc chặt, cho vào ngăn đông tủ lạnh, mười phút sau lấy ra, lót một lớp gạc rồi chườm lên lưng anh.

"Nằm sấp xuống đi."

Trang Tông ngoan ngoãn nằm sấp trên sofa, ngẩng mắt nhìn cô: "Sấy tóc giúp anh đi mà."

Lạc Gia mãi mới để ý tóc anh vẫn còn ướt.

Mái tóc rối bời như chú chó con nghịch ngợm từ ngoài về nhà, Lạc Gia nhấn nhấn tay ra hiệu cho anh dịch lên phía trước một chút, anh bò tới, vừa đúng nằm sấp trên đùi cô.

Lạc Gia: "Anh nằm sấp lên gối ôm đi."

Trang Tông: "Thế này em sấy sẽ tiện hơn."

Hơi nóng từ máy sấy phả lên gáy và lưng, Trang Tông ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng hương nho tỏa ra từ người cô, mặt anh áp chặt vào đùi cô, Lạc Gia tim đập nhanh, tư thế này quá mờ ám, tóc còn chưa sấy khô hoàn toàn đã vội tắt máy sấy, vừa định đứng dậy thì eo bị anh giữ chặt.

"Anh làm gì đấy!" Lạc Gia giật mình.

"Xa nhau nửa tháng rồi, có nhớ anh không?" Anh hỏi thẳng thừng.

Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng xoay tròn ở thắt lưng cô, lúc có lúc không nhéo nhẹ, lực không nhẹ không nặng, rất hành hạ người khác.

Lạc Gia liếc xéo anh: "Thôi đi, với cái dáng vẻ của anh bây giờ, hít đất một tay anh chống được bao lâu?"