Chương 50

Giống như gió đêm nay có thổi mạnh đến đâu, mặt trời sáng mai vẫn mọc như thường, tình yêu họ dành cho em cũng sẽ không vì ly hôn mà giảm đi dù chỉ nửa phần, em sẽ buồn vài ngày nhưng sẽ không vì thế mà suy sụp, chán nản đâu ạ, cô Lạc cảm ơn cô."

Hốc mắt Lạc Gia ướt: "Muộn rồi, mau lên nghỉ ngơi đi."

Trang Tông thấy cô quay lại, trêu chọc nói: "Nhiệm vụ hoàn thành viên mãn rồi, cô Lạc ơi."

"Tối nay vất vả cho anh rồi."

Trang Tông thấy dáng vẻ mệt mỏi của cô rất đau lòng: "Đêm khuya thế này vất vả thế này vì cái gì chứ?"

"Em chỉ thương đứa bé này thôi." Lạc Gia thắt dây an toàn, hít sâu một hơi, nghĩ đến trải nghiệm của mình, nghẹn ngào nói: "Anh sẽ không hiểu được việc bố mẹ không hòa thuận gây ra tổn thương cho con cái lớn đến mức nào đâu."

Không đợi anh mở lời, cô ấy nhắm mắt lại: "Đến nhà thì gọi em nhé."

Tuần thi cuối kỳ ở trường có rất nhiều việc, gần cuối năm nhiều thứ cần đẩy nhanh tiến độ, Trang Tông cũng thường xuyên đi công tác, hai người xa nhau hơn nửa tháng.

Trước khi bay Trang Tông gửi cho Lạc Gia một tin nhắn, đến khi hạ cánh Lạc Gia cũng không trả lời.

Vừa mở cửa thấy phòng khách sáng đèn, cô ấy thoáng tưởng nhà bị trộm, đứng ở cửa không dám vào, định báo cảnh sát thì mở điện thoại ra mới thấy tin nhắn Trang Tông gửi hai tiếng trước, mắt lướt qua đôi giày da bỏ trên thảm mới sực tỉnh.

Tiếng vòi hoa sen vọng ra từ phòng ngủ, có vẻ anh ấy mới về không lâu, vali vẫn để ở phòng khách chưa dọn.

Lạc Gia lau vali một lượt, cả bánh xe cũng không bỏ sót, phân loại quần áo theo màu rồi cho vào máy giặt.

Khi Trang Tông ra ngoài thì nhìn thấy cảnh tượng này.

Anh không nhịn được đi tới ôm lấy Lạc Gia từ phía sau, tiếng máy giặt chạy quá ồn nên cô ấy hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân, bị dọa giật mình.

Từ sau trận cãi nhau lớn lần trước, hai người không còn những hành động thân mật như vậy nữa, tính ra thì cũng khoảng một tháng rồi.

Lạc Gia hoảng loạn trong chốc lát, tim đập nhanh loạn xạ: "Anh bắt taxi về à?"

Trang Tông cảm nhận được cơ thể cô cứng đờ ngay lập tức, tưởng là phản ứng kháng cự theo bản năng của cô.

"Vợ của Thôi Triệu Xuyên lái xe đi đón anh ấy, tiện đường đưa anh về."

Lạc Gia lần đầu nghe thấy người này: "Thôi Triệu Xuyên là ai?"

"Trưởng phòng hậu cần." Anh nói: “Mỗi lần đi công tác về vợ anh ấy đều phải ra sân bay đón, có một lần máy bay bị hoãn, hạ cánh lúc 1 giờ sáng, vợ anh ấy cứ ở sân bay chờ, vợ anh ấy..."

Lạc Gia nghe càng thấy không ổn: "Sao em cứ thấy anh đang đá xoáy em thế nhỉ?"

"Ừm, sao không trả lời tin nhắn của anh?" Anh không giấu giếm.

"Hôm nay em coi thi cả ngày, có thể anh không tin, em vừa mở cửa cứ tưởng nhà có trộm, định gọi cảnh sát thì mở điện thoại ra mới thấy tin nhắn của anh."

"Được rồi." Anh dụi đầu vào tóc cô, giọng nghe rất mệt mỏi: "Em vất vả rồi, em cũng mệt cả ngày rồi, để anh làm cho."

Giọt nước từ đuôi tóc anh rớt xuống cổ Lạc Gia, cô ấy bị kí©h thí©ɧ rùng mình một cái: "Anh đi sấy tóc trước đi."

Trang Tông quay hai vòng trong phòng tắm không tìm thấy máy sấy tóc: "Máy sấy tóc ở đâu?"

Lạc Gia tưởng anh ấy hoàn toàn không tìm, giống như hầu hết đàn ông kiểu Lạc Ứng Huy, mắt mọc trên đỉnh đầu, thứ gì cũng phải đưa tận tay, cô ấy nói với giọng khó chịu: "Ở trong tay em."