Chương 49

"Chúng ta không phải người xa lạ, anh không chấp nhận lời “ngại quá” của em, anh muốn em nghĩ rằng đây là chuyện một người chồng đương nhiên phải làm cùng vợ."

Lái xe đêm khuya vốn không an toàn, Lạc Gia không muốn vì chuyện này mà tranh cãi khiến anh phân tâm, cô ấy với tay ra sau ghế lấy túi đồ đưa ra trước mặt: "Chị nhân viên bán hàng nói có mẫu họa tiết màu xanh bán rất chạy, nhưng anh bình thường hay mặc áo sơ mi trắng, em thấy cái màu đen này hợp với anh hơn."

Trang Tông nheo mắt: "Vô sự hiến ân cần đây mà..."

"Là quà sinh nhật bù cho anh."

Sinh nhật Trang Tông Lạc Gia chưa kịp mua quà, sau đó hai người cãi nhau nên cái cà vạt này vẫn chưa có cơ hội đưa cho anh.

Trang Tông cười không hề che giấu.

Lạc Gia khó hiểu nhìn anh một cái: "Cười gì đấy?"

"Cảm ơn em." Anh nắm lấy tay cô, xoa xoa mu bàn tay: "Lát nữa đeo ra ngoài, anh gặp ai cũng khoe là vợ anh mua cho."

Lạc Gia rút tay về nói show ân ái chết nhanh đấy.

Trang Tông chỉ chỉ huy hiệu Đảng trên ngực, cười nói mình không tin mấy cái đó.

Lạc Gia vừa bước vào sảnh sân bay đã thấy Tưởng Hân Dao cúi đầu ngồi ở đó.

Lạc Gia vỗ vỗ vai em ấy: "Về thôi."

Mắt cô bé đỏ hoe, thấy Lạc Gia rất ngại: "Cô giáo, cảm ơn cô."

Lạc Gia dùng điện thoại của Trang Tông định vị đến cổng Nam Đại học Sư phạm Dư Thành, chỗ đó gần ký túc xá nữ sinh.

Trang Tông quay đầu nhìn người nửa đêm làm phiền vợ mình một cái: "Đằng sau có nước đấy, tự lấy mà uống."

Tưởng Hân Dao nín mãi không nhịn được: "Cô Lạc ơi, đây là chồng cô ạ?

Vừa nãy em còn tưởng là tài xế xe ôm công nghệ."

Lạc Gia phì cười, liếc nhìn Trang Tông một cái, sắc mặt anh tối sầm.

"Cô bé này." Trang Tông gọi em ấy, giơ tay ra cho xem chiếc nhẫn kim cương sáng choang trên ngón áp út: "Nhìn rõ chưa?"

Bình thường bọn em vẫn hay lén lút đoán già đoán non xem người đàn ông nào có thể khiến cô Lạc kết hôn sớm như vậy rốt cuộc là người phi thường thế nào, hôm nay gặp rồi, quả thật là có thực lực.

Tưởng Hân Dao: "Bọn em vẫn lén lút nói cô kết hôn sớm đấy ạ."

Trang Tông ngồi không yên: "Các em thấy anh không xứng với cô giáo các em à?"

Bản năng cầu sinh của Tưởng Hân Dao rất mạnh: "Không, không có ạ!

Anh với cô Lạc nhìn là biết trời sinh một cặp, một đôi có thể sống với nhau đến bạc đầu!"

Đặc biệt là câu cuối cùng "sống với nhau đến bạc đầu", nghe xong Trang Tông trong lòng vui sướиɠ, hết sạch cơn buồn ngủ, mặt mày tươi rói.

Đến cổng trường đã gần nửa đêm, Tưởng Hân Dao theo sau Lạc Gia nghe cô ấy khuyên bảo, bóng hai người hòa vào nhau dưới ánh trăng, gió lạnh buốt, em ấy như một con chim nhỏ bị thương chỉ có thể vỗ cánh nhưng không sao bay lên được.

Cổng ký túc xá đã khóa từ lâu, Lạc Gia gõ gõ cửa kính phòng cô quản lý ký túc xá, cô quản lý bị đánh thức trong giấc ngủ, khoác áo bông đi ra, giọng điệu không tốt: "Ai đấy?"

Lạc Gia xưng rõ thân phận, giải thích lý do sinh viên về muộn, cô quản lý ký túc xá mở khóa, giọng điệu dịu lại: "Cô Lạc, cô thật là tận tâm tận lực."

"Nên làm mà."

Khi bước lên bậc thứ ba, Tưởng Hân Dao dừng bước quay đầu lại: "Cô Lạc, cô vừa nói đúng ạ, bố mẹ kết hôn vì hạnh phúc, ly hôn cũng vì hạnh phúc, họ không ai sai cả, chỉ là không hợp thôi.