Chương 46

Hai đôi dép đi trong nhà để ngay ngắn ở cửa, Thường Cảnh Thù nghe tiếng còn đeo tạp dề từ bếp chạy ra đón, bà nội cũng vậy, còng lưng lụ khụ gọi Tiểu Trang.

Trang Tông chưa bao giờ cảm nhận được sự nhiệt tình thế này ở nhà mình, nhiều lắm là Thát Tuyên nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhàn nhạt nói một câu: “Về rồi à.”

Từ bếp truyền đến tiếng nước sôi lục bục, Thường Cảnh Thù bận rộn cả hai đầu: “Tiểu Trang cháu mau ngồi xuống nghỉ đi, hôm nay mẹ làm sườn kho cháu thích ăn đấy!”

Từ khi Trang Tông bước chân vào nhà, khóe miệng Thường Cảnh Thù chưa lúc nào hạ xuống, bà nội khen cháu rể của mình là đàn ông tam hảo – phẩm chất tốt, tướng mạo tốt, gia thế tốt.

Lạc Gia nghe không nổi: “Bà bị mấy món đồ bổ của anh ấy mua chuộc rồi à?”

Bà nội “úi chà” một tiếng, vội nói đến mức nói líu cả lưỡi: “Nói bậy nói bạ!

Tôi già rồi không phải người như thế!”

Lạc Gia thấy rõ nhưng không nói ra.

Lạc Ứng Huy là người con hiếu thảo lớn, anh trai cả và anh trai hai dịp lễ Tết chỉ cho ông bà già mỗi người năm trăm tệ, Lạc Ứng Huy một mình cho một nghìn, sau đó lại giấu Thường Cảnh Thù cho thêm một nghìn nữa, bà nội cứ cầm tiền của cậu con trai út đi lấy lòng các cháu nội ngoại khác của bà.

Mấy món đồ bổ Trang Tông tặng không có nửa năm thì ăn không hết, bà ấy cũng không ở đây lâu đến thế, về rồi chẳng phải vẫn là chia những thứ chưa ăn hết cho mấy nhà khác sao.

Nhưng Trang Tông không rõ chuyện nhà họ: “Bà ơi, tam hảo của cháu là nghe lời vợ, đi đường vợ, và chống lưng cho vợ.”

Bà nội nhìn hai người cười đầy ý vị.

Trang Tông chủ động vào bếp giúp, đứng bên bồn nước cạo vảy cá, nhìn từ xa bóng lưng thật sự có khí chất của người chồng hiền.

Bận rộn xong cái này lại bị Thường Cảnh Thù sai bảo cắt hành bóc tỏi, động tác nhanh gọn, không những không một lời oán trách, còn dỗ Thường Cảnh Thù cười tít mắt.

Chả trách mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng ưng, có một người hầu việc nghe lời như thế ai mà không thích.

“Để em làm cho.”

Lạc Gia định nhận lấy công việc từ tay anh ấy, Trang Tông xua tay nói không cần.

Món sườn kho vừa ra lò, anh ấy còn chưa nếm đã khen lấy khen để.

“Đúng là giỏi nịnh hót...” Lạc Gia khẽ châm chọc.

Thường Cảnh Thù thấy cô ấy nằm dài trên sofa thì nhíu mày: “Ra bưng rau đi!”

“Vâng ạ.”

“Không sao đâu mẹ, cứ để con ạ.”

Thường Cảnh Thù “úi chà” một tiếng: “Không được chiều nó như thế.”

Trang Tông tay cầm một đĩa: “Lấy vợ là để mà thương.”

Thường Cảnh Thù cười: “Nhìn hai đứa thế này, thật đáng ghen tị.”

“Mẹ và bố mới là tấm gương của chúng con, chúng con nên học theo hai người.”

Thường Cảnh Thù lập tức thu lại nụ cười.

Lạc Gia muốn cười.

Cái này thì không nên học theo hai người đó.

“Tiểu Trang à, tối cháu phải uống một chút, lấy chai Mao Đài của bố cháu ra đi.”

Trang Tông lúc đầu nói không uống, nhưng không cưỡng lại được sự nhiệt tình của Thường Cảnh Thù.

Lúc ăn cơm Thường Cảnh Thù quanh co kể cháu gái dì Tống đáng yêu thế nào, Lạc Gia vừa nghe thấy lập tức ngắt lời một cách gượng gạo: “Sao vẫn còn miếng vảy cá thế này, tay nghề của Trang sư phụ còn cần nâng cao nữa rồi.”

Thường Cảnh Thù lườm cô ấy một cái.

Nụ cười trên mặt Trang Tông khó chạm đến đáy mắt: “Lần sau anh sẽ tiếp tục cố gắng.”

Lúc về Lạc Gia lái xe, Trang Tông uống say, mặt và cổ đều đỏ bừng, Lạc Gia nghi ngờ chai Mao Đài Lạc Ứng Huy mang về là rượu giả.