Chương 42

Cô ấy đang định xuống xe rời đi: “tạch" một tiếng, Trang Tông khóa cửa xe lại.

Lạc Gia quay đầu lại: "Đêm hôm khuya khoắt không ngủ lại đến đây làm gì?"

“Nhớ em.”

Lạc Gia nhíu chặt mày vẻ ghét bỏ: "Miệng lưỡi đẻo mó, tôi cho anh thêm một cơ hội."

“Chúc mừng tuyết đầu mùa.”

Lạc Gia hít sâu một hơi: "Không có gì để nói thì mở khóa đi, tôi đi đây."

Mắt anh mệt mỏi sâu sắc, liếc nhìn ngón tay trống trơn của cô, chậm rãi mở lời: "Khi nào về nhà?"

Hai ngày nay Thường Cảnh Thù cũng giục cô ấy về, nói vợ chồng xa nhau lâu quá ảnh hưởng tình cảm.

Cô ấy thấy nực cười, không có tình cảm thì bị ảnh hưởng sao được.

Mấy ngày đầu về nhà thì mẹ hiền con thảo, nhưng hai ngày nay cô ấy lại thường xuyên cãi vã lặt vặt với Thường Cảnh Thù, hơn nữa mẹ không cho gọi đồ ăn ngoài, không cho thức khuya, thật sự không thoải mái tự do như ở nhà riêng.

“Vài ngày nữa.” Cô ấy nói giọng bướng bỉnh.

“Một ngày? Hai ngày? Hay năm ngày? Sáu ngày?” Anh ta tinh ranh lắm, không hỏi cô ấy mấy ngày về, trực tiếp đưa ra lựa chọn cho cô ấy chọn.

Cô ấy hơi do dự: "Hai ngày."

“Đến lúc đó anh đến đón em.”

Một tuần Lạc Gia đi vắng, Trang Tông mới nhận ra cuộc sống của mình đã không thể thiếu cô.

Anh gọi mấy cuộc điện thoại thì đang bận cuộc gọi hoặc không ai nhấc máy, tối nay mượn cái cớ chúc mừng tuyết đầu mùa lấy dũng khí đến tìm cô.

Nhìn bóng lưng cô khuất dần trong đêm khuya, Trang Tông day day trán đang mệt mỏi, anh không thích trời tuyết, nhưng có câu hứa đó của cô, anh chợt thấy trận tuyết tối nay thật đẹp.

Còn bốn ngày nữa là Đông Chí, mấy ngày này Lạc Gia phải theo Thường Cảnh Thù về quê đốt vàng mã cho ông ngoại bà ngoại.

Ông ngoại bà ngoại đều chưa đến 60 tuổi lần lượt qua đời vì bệnh, Lạc Gia lúc đó còn nhỏ chưa nhớ chuyện, hình ảnh của họ đều là xem từ những tấm ảnh cũ cất ở nhà.

Sáng sớm vừa mưa xong, mặt đất ngập đầy bùn nhão, cứ dẫm xuống là một hố.

Bác cả lục trong nhà bác hai ra ba đôi ủng cao su, đều là ủng cỡ 42 to tướng, Thường Cảnh Thù nhét hai đôi tất vào sau gót giày đi tạm được không bị tuột.

“Đồng lầy lội nhiều, đường đi khó, con đừng đi nữa, ở nhà trông nhà.”

Tiếng quê gọi ruộng đất là "hồ", lầy lội là "bùn nhão".

Lạc Gia đứng ở cửa, phóng to camera 15 lần, có thể thấy rõ bóng dáng Thường Cảnh Thù và các bác.

Những năm 90, quê nhà vẫn còn là chôn cất.

Từng gò đất nhỏ nhô lên đứng sừng sững ở đó vừa vĩnh cửu vừa cô đơn, họ từ lúc sinh ra đến lúc chết chưa từng rời xa mảnh đất này, dù ký ức về họ gần như trống rỗng, nhưng dòng máu đã ngấm vào xương tủy sẽ tưới tắm cho cả cuộc đời.

“Có một chuyện con nhớ rất rõ.” Lạc Gia nói: “Ngày ông ngoại được chôn cất, lúc đó con cứ nghĩ những chiếc ô tô giấy, ngôi nhà giấy bày ở sân đều là thật, ngồi thụp xuống làm rách bươm một chiếc ghế sofa giấy, sợ quá không ngừng xin lỗi ông ngoại cầu xin tha thứ.”

Thường Cảnh Thù mắt đỏ hoe mỉm cười: “Cái con bé này lì thật, lúc đó sao không nói với mẹ?”

“Dám sao ạ, sợ người ta phát hiện trốn không kịp.”

Ông ngoại bà ngoại mất sớm quá.

Năm đó Lạc Ứng Huy còn nghèo rớt mùng tơi, ông ngoại bà ngoại còn lén cho tiền ông ta đi học lái xe...

Lúc nghèo thì phải nhờ họ giúp đỡ, sau này có tiền thì họ lại không còn.