Chương 38

"Cô ta ở đó uống say nói năng linh tinh, lúc tôi đến cảnh sát cũng có mặt."

"Anh muốn tôi khen anh “anh hùng cứu mỹ nhân” đến kịp lúc đấy à?"

Anh tức cười, nửa đêm ra ngoài "lăn lộn" một chuyến, giờ thì mệt không chịu nổi: "Cô ta gọi điện đến, tôi không thể nào mặc kệ được chứ."

Lạc Gia đột nhiên bật cười, không phải vì tức, mà là thật sự thấy buồn cười: "Tôi cũng không ngờ mối quan hệ của hai người lại tốt đến mức vấn đề tình cảm cũng có thể tâm sự được.

Vậy có phải bình thường anh cũng kể chi tiết chuyện của chúng ta trên giường cho cô ta nghe không?"

Trang Tông tức đến tái mặt, l*иg ngực phập phồng dữ dội: "Cô nói linh tinh gì đấy!"

Lối đi bị anh chắn mất, Lạc Gia dứt khoát đặt gối xuống, mở tủ lấy chiếc áo khoác kia ra.

Túi áo sau khi tẩy màu đã bị cánh hoa nhuộm màu, Lạc Gia giũ giũ, vẫn còn rơi ra chút cành lá vụn: "Hôm đó anh vốn dĩ định đi làm phù rể hay làm chú rể?"

Giọng cô từ đầu đến cuối đều không lớn, vì không còn quan tâm, nên hoàn toàn không tức giận.

Chuyện này cũng nên có một kết thúc rồi, nếu không sẽ như cái gai mắc mãi trong lòng.

Trang Tông ngẩn ra, hiển nhiên đã quên khuấy chuyện này, nhưng nhanh chóng phản ứng lại: "Cô đang nghi ngờ gì?"

"Không nghi ngờ gì cả." Cô mỉm cười nhạt nhẽo, giọng điệu không chút gợn sóng: “Tôi chỉ nghe thấy cô ta nói hối hận rồi, hối hận cái gì? Anh ngăn không cho cô ta nói tiếp nữa là muốn che giấu điều gì. Hai người trước đây từng ở bên nhau phải không, nghe ý lời nói kia, lúc đầu là cô ta đá anh đấy chứ."

"Không ở bên nhau." Anh lập tức phủ nhận.

"Tôi không quan tâm hai người có ở bên nhau hay không, nhưng lúc đó anh hoảng rồi. Tôi có mắt có tai, không mù cũng không điếc." Mới ốm dậy, nói một hơi nhiều lời khiến cô hơi thiếu máu não. "Tôi không gây sự, cũng không có ý định chất vấn anh, càng không bới móc quá khứ của anh không buông. Dù sao thì cuộc sống của hai chúng ta vẫn luôn cứ thế này trôi qua, tâm anh mà thật sự không dọn sạch được cũng chẳng sao. Tôi cho phép anh nɠɵạı ŧìиɧ, hai chúng ta ly hôn, dù sao cũng tốt hơn là nửa đêm bị cái giọng “anh Trang Tông” đó làm tôi buồn nôn."

Trang Tông chống nạnh, đi đi lại lại tại chỗ, tức đến co giật cả mặt: "Vậy còn cô thì sao Lạc Gia!

Lẽ nào trong lòng cô lại hoàn toàn không nghĩ đến người khác!?"

Lạc Gia đột nhiên ngẩng đầu: "Anh nói thế là có ý gì!"

Cả hai đều đang giận, không ai chịu nhường ai.

"Là vì trong lòng cô chứa quá nhiều người nên nhất thời không biết tôi đang hỏi về cậu trai đại học mời cô đi xem hòa nhạc, hay là đối tượng thầm mến vẫn luôn vương vấn đây?"

Lạc Gia lập tức hiểu ra, tối hôm đó anh ấy đã đến lớp học.

"Đã sớm muốn hỏi tôi rồi phải không." Cô cười lạnh một tiếng, giọng điệu lạnh nhạt ẩn chứa chút tức giận, mỉa mai nói: “Câu nói này nghẹn trong lòng bao nhiêu ngày chắc khó chịu lắm nhỉ."

Tòa nhà bên cạnh ngày mai có người kết hôn, ngoài cửa sổ pháo hoa nở rộ trong đêm đen vô tận, tỏa sáng rực rỡ trong khoảnh khắc, suốt năm phút đồng hồ.

Đợi đến khi hoàn toàn yên tĩnh trở lại, hai người lại lập tức bước vào trạng thái đối đầu.

"Anh cũng thật nhỏ nhen, tính toán chi li chuyện này." Lạc Gia cười khẽ: “Xin hỏi “Trang chủ nhiệm”, hồi tưởng chuyện cũ có phạm pháp không? Tôi thẳng thắn không che giấu gì cả, không có gì không dám thừa nhận. Ai mà chẳng có một “ánh trăng sáng” (người trong mộng) vương vấn không quên thời tuổi trẻ, anh không chấp nhận được thì cứ kiện tôi “nɠɵạı ŧìиɧ tinh thần” rồi ly hôn đi."