Chương 37

Trang Tông chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc điện thoại này: "Nếu không giải quyết được thì nói với chú Quan và dì Viên, em về nhà trước đi, muộn thế này ở ngoài không an toàn."

Cô ta đột nhiên òa khóc: "Mới cưới không bao lâu đã cãi nhau rồi, em không muốn nói cho bố mẹ để họ lo lắng cho em."

Lạc Gia lại đá thêm một cú nữa: "Ra ngoài, ồn ào quá làm tôi không ngủ được!"

Trang Tông bị đá văng đến mép giường, cú đá của cô ấy lực không hề nhỏ, khiến đùi anh ấy co rút lại một cái.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng ồn ào: "Em đang ở đâu."

"Quán bar." Cô ta thút thít nói: “Anh Trang Tông, em hối hận rồi, em hối hận lúc đầu..."

"Quan Duẫn!" Anh khẽ quát, như ngăn cô ta nói tiếp: “Gửi định vị cho anh, anh gọi điện bảo Triệu Tử Kiều đến đón em."

"Em không muốn gặp anh ta!"

"Này, em gái xinh đẹp, đi một mình à?" Giọng đàn ông trêu chọc vang lên từ đầu dây bên kia.

"Cút!" Quan Duẫn gào lên.

Đối phương chắc hẳn đã động chân động tay. Lạc Gia nghe thấy cô ta hét lớn: "Tôi bị AIDS!

Kẻ nào không sợ chết thì cứ đến đây!"

Đối phương chửi bới lải nhải, nói sẽ báo cảnh sát bắt cô ta vì tội cố ý phát tán virus.

Trang Tông thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: "Em đang ở đâu, anh đến đón em."

Quan Duẫn theo phản xạ hét lớn: "Em đã nói rồi em không muốn gặp anh ta, anh đừng hòng lừa địa chỉ của em!"

Trang Tông: "Không lừa em, là anh qua đó."

Lạc Gia cảm thấy tấm nệm bên cạnh bật lên, lưng cô thoáng lạnh vì chăn bị vén ra.

Cô quay lưng về phía anh, bình tĩnh hỏi: "Anh thật sự sẽ đi à?"

"Em ngủ sớm đi, anh đi một lát rồi về ngay."

Lạc Gia không nói gì, tiếng bước chân càng lúc càng xa dần, nghe thấy tiếng đóng cửa, cô nhìn trần nhà, nhớ lại lời ông lão ở chợ hoa chim, da đầu tê dại.

Khoảng một tiếng sau, Trang Tông trở về.

Đèn phòng ngủ sáng, Lạc Gia đang dựa vào đầu giường xem phim truyền hình.

Trang Tông hơi ngạc nhiên: "Sao em chưa ngủ?"

"Chứ còn gì nữa, chẳng phải đang chờ “Trang chủ nhiệm” nhà ta đi “anh hùng cứu mỹ nhân” về đấy sao."

Anh cởϊ áσ khoác, vén chăn định lên giường.

Lạc Gia dùng chân chặn lại: "Tối nay anh sang phòng sách ngủ tạm một đêm đi."

Phòng sách là phòng khách được cải tạo lại, chiếc giường bên trong vẫn chưa được dọn đi.

"Tại sao?"

Lạc Gia không nói hai lời, vén chăn xuống giường.

Trang Tông thấy cô ôm gối đi về phía cửa, lập tức chắn ngang: "Em đi đâu?"

"Anh không chịu đi thì tôi đi."

Trang Tông nắm lấy cánh tay cô: "Tại sao lại sang đó ngủ, đêm hôm rồi em đừng gây chuyện nữa."

"Anh sẽ không nghĩ là tôi ghen với Quan Duẫn rồi gây sự với anh đấy chứ." Lạc Gia nhìn anh khẽ cười, bình thản nói: “Anh tuyệt đối đừng có suy nghĩ đó mà nói ra cho người ta cười cho. Hai chúng ta chỉ là “bạn giường” hợp pháp thôi, tôi chỉ không ngửi được mùi thuốc lá, mùi rượu, với mùi nước hoa nồng nặc thôi."

Cô liếc mắt nhìn về phía giường, hất cằm, ánh mắt tràn đầy vẻ ghét bỏ: "Anh vẫn nên đi tắm lại rồi ngủ đi, nếu không ngày mai tôi sẽ mang ga trải giường đi vứt đấy, tôi không giặt đồ bẩn."

"Bạn giường?" Trang Tông tức đến bật cười: “Lạc Gia, cô nói thế là sao? Cuộc điện thoại cô cũng nghe thấy rồi đấy thôi, tôi chỉ ra ngoài một chuyến thôi, sao lại chọc giận cô rồi?"

"Anh là bạn thân tâm giao của cô ta chắc? Vợ chồng cãi nhau cũng cần phải nói với anh à?" Lạc Gia ngẩng đầu, thờ ơ nhìn anh.