Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, hơn nữa tâm trạng cô đặc biệt tốt nên phá lệ một lần, dùng tay ra hiệu: “Uống với anh một chút thôi, chỉ một chút xíu.”
Trang Tông không dám rót nhiều cho cô, vừa đủ đầy đáy cốc, nghĩ chỉ cần có không khí là được.
Trong lúc Lạc Gia đi thay quần áo, có người giao hàng gõ cửa.
Đối phương ôm một bó hoa trong tay, hỏi anh có phải là Trang tiên sinh không.
Dưới cùng tấm thiệp ký tên Quan Duẫn.
Trang Tông: “Tôi đã ký nhận đồ rồi, nhưng có thể làm phiền anh mang bó hoa này xuống vứt đi được không?”
Người giao hàng sững sờ. Bó hoa này gói rất đẹp và giá cả đắt đỏ: “Anh chắc chứ ạ?”
Trang Tông gật đầu: “Cảm ơn anh nhé.”
Trang Tông vừa đóng cửa thì Lạc Gia vừa lúc bước ra.
Lạc Gia: “Ai vậy?”
Trang Tông: “Người giao hàng, gõ nhầm cửa thôi.”
Lạc Gia “Ồ” một tiếng, không nghi ngờ gì thêm.
Tấm thiệp trên bó hoa mà Lạc Gia tặng có nội dung chúc mừng sinh nhật rất khách sáo.
Không ký tên là vì Lạc Gia cảm thấy viết cả họ tên thì quá xa lạ, còn ký “Vợ” thì cô lại không nói ra được, dù sao tình cảm hai người cũng chưa tốt đến mức gọi nhau như vậy.
Lạc Gia chưa uống được mấy ngụm đã cảm thấy nóng ran khắp người.
Cô muốn mở cửa sổ cho thoáng khí, vừa đi được hai bước đã không đứng vững.
May mà Trang Tông mắt nhanh tay lẹ đỡ lấy cô: “Ôi trời, hóa ra em là loại uống một chén đã gục à.”
Lạc Gia mơ màng hơi say, cô nhìn Trang Tông và cười một cách khó hiểu.
Trang Tông: “Cười gì thế?”
Cô không hiểu sao lại cảm thấy vui vẻ, ánh mắt hơi nheo lại nhìn anh, nụ cười như thiếu nữ mới biết yêu gặp được mối tình đầu.
Giây tiếp theo, dang rộng vòng tay ôm chầm lấy anh.
Trang Tông để mặc cái đầu nhỏ trong lòng tùy tiện dụi vào ngực mình, hơi thở ấm áp xuyên qua lớp áo mỏng.
Lạc Gia lắc lắc đầu, đứng không vững như một con lật đật: “Người anh thơm quá đi.”
Không đợi anh phản ứng kịp, cô lại nhón chân hôn lên. Động tác vụng về và ngượng ngùng.
Nụ hôn mềm mềm cứ như đang ăn thạch vậy, bất ngờ cắn một miếng, rồi chép miệng vẻ hưởng thụ lại: “Mềm quá.”
Trang Tông nhìn chằm chằm vào mắt cô, giọng khàn đi, hơi thở dồn dập: “Lạc Gia, em là say thật hay muốn thừa cơ chiếm tiện nghi của anh đây?”
Cô nghiêng đầu, đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp, vừa lắc đầu lại vừa gật đầu.
Nhìn chiếc bánh trên bàn, cô nói muốn đội mũ sinh nhật cho anh, hoàn toàn quên mất chuyện mở cửa sổ.
Cô cũng không giải thích rõ hành động của mình, mọi cử chỉ đều không nghe theo sự chỉ huy của bộ não.
Cơ thể mềm nhũn, đầu óc bay bổng và hơi choáng váng, giống như đang nằm trên đám mây bay lượn trên trời.
Nhưng cô vẫn rất tỉnh táo, chỉ là cơ thể có suy nghĩ riêng của nó.
Cô dùng bàn tay lạnh ngắt bóp chặt hai má vào nhau, cơ thể dễ chịu hơn nhiều.
Sau khi tự cảm thấy thoải mái thì định bỏ đi.
Trang Tông nhẹ nhàng kéo một cái, cô ngã vào lòng anh.
Trang Tông bóp lấy cằm cô, buộc cô ngẩng đầu lên, rồi cúi xuống hôn.
Lạc Gia không quen với nụ hôn quá kỹ thuật như vậy, chỉ hai cái đã chân tay mềm nhũn.
Trang Tông sớm đã đoán trước được nên vững vàng đỡ lấy cô.
Nụ hôn đến bất ngờ, chẳng theo quy tắc nào cả.
Lạc Gia đấm vào ngực anh, thở hổn hển: “Anh là chó à!”
Trang Tông không giận, ngón tay khẽ lau đi vết máu rớm nơi khóe môi cô, giọng khàn khàn hỏi: “Phòng ngủ hay sofa?”