Chương 34

Không còn chỗ nào để đi, Trang Tông quay về xe, hạ nửa cửa kính, rút một điếu thuốc lá, lục trong ngăn chứa đồ tìm bật lửa, một tay che gió, một tay châm lửa.

Khẽ gẩy tàn thuốc một cái, gió thổi qua, mu bàn tay bị bỏng rát tạo thành một vòng đỏ.

Anh lần lượt trả lời những lời chúc nhận được, thậm chí cả những bạn học đại học ít liên lạc cũng gửi tin nhắn cho anh.

Chớp mắt đã ba mươi rồi, thời gian trôi thật nhanh.

Thấy sắp đến giờ tan học, biết Lạc Gia không thích mùi thuốc lá, anh vội vàng hút hai hơi rồi vứt đi, lại hạ hết cả bốn cửa kính để tản mùi.

Trước khi xuống xe nhận được cuộc gọi từ người giao hàng: “Chào anh, nhà có ai không ạ, có bưu phẩm của anh.”

Trang Tông nói mình không đặt đồ.

“Là một bó hoa tươi.”

“Ai đặt vậy.”

Người giao hàng đang vội giao đơn, nhanh chóng lật tấm thiệp xem qua: “Không ghi tên ạ, anh xuống lấy giúp nhé.”

Trang Tông nói nhà không có ai: “Để ở chỗ quản lý tòa nhà nhé, lát nữa tôi quay lại lấy.”

Nhìn thấy sinh viên ùa ra khỏi tòa nhà giảng đường, Trang Tông gọi điện cho Lạc Gia: “Anh đang ở dưới lầu.”

Lạc Gia rất ngạc nhiên: “Sao anh lại đến?”

“Anh không thể đến sao?”

“Em không có ý đó.” Cô nói: “Em đặt hoa rồi, nhà không có ai nhận thì sao?”

Trang Tông nhớ đến cuộc gọi vừa nãy, cảm thấy bất ngờ: “Hoa là em đặt à?”

“Anh nhận được điện thoại à?”

Anh nhếch mép cười: “Anh bảo họ để ở chỗ quản lý tòa nhà rồi.”

“Vậy thì tốt.” Lạc Gia sửa sang lại quần áo: “Anh đang ở đâu, sao em không thấy?”

Trang Tông đứng trên bậc thang đối diện, cái bóng cao gầy của anh in dài dưới ánh đèn đường vàng vọt.

Trong môi trường đầy hơi thở thanh xuân này, khí chất trưởng thành và điềm đạm của anh trông thật lạc lõng.

Anh một tay đút túi quần, chiếc áo khoác công sở mặc lên người không hề già chút nào, ngược lại còn có một vẻ lịch lãm khó tả, khiến không ít nữ sinh ngoái đầu nhìn liên tục.

Anh đứng giữa dòng người đông đúc, liên tục vẫy tay về phía cô: “Anh thấy em rồi, em có thấy anh không?”

“Ừm, em thấy rồi.”

Có khoảnh khắc đó, Lạc Gia bỗng nhiên cảm thấy nếu cứ bình yên sống cả đời với người này thì cũng khá tốt.

Trang Tông dang tay ôm chặt lấy cô. Lạc Gia sững người.

Ngoài những lúc mặn nồng, đây là lần đầu tiên hai người có cử chỉ thân mật đến vậy.

Lạc Gia cứng đờ toàn thân, không dám động đậy, thậm chí quên mất bây giờ là giờ tan học, sau lưng có một đám đông học sinh.

Mãi đến khi một học sinh phía sau gọi vọng lên: “Cô Lạc, ngọt ngào quá!”

Sau khi phản ứng kịp, cô lập tức chui ra khỏi vòng tay Trang Tông, mặt đỏ bừng, kéo anh đi như chạy trốn.

Trang Tông cười suốt đường đi, lên xe rồi vẫn cười.

Lạc Gia trừng mắt nhìn anh: “Có gì mà cười? Sau này không được đến nữa.”

Trang Tông biết rõ cô mặt mỏng, cố ý trêu chọc: “Cô Lạc lúc hung dữ cũng ngọt ngào thế này sao.”

Lạc Gia đấm một cú vào người anh: “Ghê quá đi.”

Ngày thường cơ bản đều là Lạc Gia tan làm sớm về nhà nấu cơm trước, hôm nay Trang Tông tan làm sớm, làm một bàn đầy món ăn.

Lạc Gia trêu: “Anh chàng sinh nhật hôm nay tự cung tự cấp à.”

Trang Tông thay một chiếc áo len màu xám, đứng trước quầy rót rượu vang đỏ.

Lạc Gia nói cô không uống, Trang Tông dừng động tác: “Em không uống chút nào sao?”

Lạc Gia không phải không uống được, mà là đã từng kiêng rượu.