Chương 1

"Cô Lạc không vừa ý tôi...”

Dư Thành tháng Tư vẫn còn khá lạnh, bật điều hòa tốn tiền điện, Lạc Gia cuộn chặt quần áo ngồi trong xe chơi Rắn săn mồi, sau khi xem quảng cáo để "hồi sinh" vài lần thì cô mất hết kiên nhẫn, vừa qua sáu giờ rưỡi, cô xách túi xuống xe.

Sảnh chính của Khách sạn Vân Đường được trang trí theo phong cách vùng sông nước Giang Nam, lối vào là một bức tường gốm hoa lam khổng lồ, lối đi lát đá sỏi, cầu nhỏ nước chảy, khói sương lãng đãng. Nhân viên phục vụ đi trước dẫn đường, Lạc Gia không nhanh không chậm theo sau.

Bước chân dừng lại trước cửa Phòng Minh Nguyệt, nhân viên phục vụ đẩy cửa ra, người trong phòng nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên.

Lạc Gia cởi túi xách, giả vờ ra vẻ áy náy: "Xin lỗi, tôi đến muộn."

Trang Tông đứng dậy kéo chiếc ghế bên cạnh ra: "Kẹt xe nên đến muộn một lát cũng bình thường."

Món ăn đã được dọn lên đầy đủ, Lạc Gia ngồi thẳng lưng ở đó một lúc lâu không động đũa, Trang Tông liếc mắt nhìn: "Sao không ăn?"

"Gần đây tôi đang giảm cân, buổi tối không ăn cơm."

Biết thừa cô đang tìm cớ chuồn đi, Trang Tông không tiếp lời: "Không sao, gọi thêm vài món rau củ nữa, những món này để tôi ăn."

"Thôi ạ, lên món mất thời gian, ngày mai tôi còn có tiết học buổi sáng." Cô vuốt vạt váy đứng dậy, xách túi định đi.

Trang Tông nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cổ tay cô, yết hầu lên xuống, nửa cười nửa không.

Anh dựa vào ghế với vẻ điềm nhiên tự tại, ánh mắt từng trải trong chốn quan trường khiến người ta không đoán được suy nghĩ, hơi ngẩng đầu nhìn cô: "Tôi là người không biết nói dối, lát nữa bố cô có hỏi, tôi sẽ trả lời thật."

Lạc Gia khựng lại, nghiến chặt răng, trong lòng điên cuồng chửi mắng anh thật ti tiện, Trang Tông liếc nhìn: "Tiết chế chút đi, biểu cảm mắng người của cô trông khó coi lắm."

Cô cười lạnh: "Mặt tôi sinh ra đã khó đăm đăm rồi."

Anh nhướng mày: "Hiểu mà, giáo viên mà, mặt khó đăm đăm mới ra vẻ uy nghiêm."

Thấy cô vẫn chưa ngồi xuống, Trang Tông hắng giọng: "Bạn gái à?"

Thấy vành tai Lạc Gia lập tức đỏ bừng, anh được đằng chân lân đằng đầu, vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh, giọng nói hơi cao lên như đang trêu chọc: "Ngồi xuống đi nào, bạn gái."

Lạc Gia cảnh cáo anh: "Không được gọi như thế!"

Anh cười gật đầu: "Ừ."

"Không được cười!"

"Ừ."

"Không được ừ!"

Anh nhún vai, ngậm miệng lại.

Hai người lần đầu gặp mặt, Lạc Gia không nghĩ có thể phát triển gì với anh, thậm chí còn không thêm WeChat. Sau này, Lạc Ứng Huy nhắn lại rằng Trang Tông muốn có ý định tiến xa hơn với cô.