Chương 164

Tuần đấu khác bảng của giải LPL mùa xuân đã chính thức khép lại, những ý kiến thảo luận cho rằng bảng A hay bảng B mạnh hơn cũng càng kịch liệt theo bước lịch thi đấu đã tiến vào giai đoạn gay cấn. Vốn lúc vừa có kết quả rút thăm mọi người đã nghĩ năm nay bảng B là mạnh vô địch, cái gì mà cuộc chiến giữa các vị thần, rồi thì lục long đoạt ngôi thảo luận hăng hái cực kỳ, không ngờ các đội bảng B nội chiến thì long trời lở đất nhưng gặp phải bảng A lại không thể bày ra thực lực áp đảo.

Từ đội SSS đứng thứ 2 ở bảng B bị MO của bảng A đánh bại trong gang tấc tới đội xếp thứ 3 bảng B là GG bị bảng A VIP đánh thành cô nhi. Mà ngoài dự đoán nhất là đội BJ đang tạm đứng đầu bảng B vậy mà lại bị tài xế già CAR xếp bét bảng thắng ngược, tuy việc BJ thua chủ yếu là vì Thập Ngũ không thể thi đấu nên phải lâm trận đổi tướng, nhưng chính BJ sau đó cũng có những vấn đề nội bộ. Cả bảng B tựa hồ không có đội nào có thể chấm dứt thành tích toàn thắng từ đầu mùa của liên minh Avengers MO.

Đội GG nghênh đón một ngày mới bằng hàng tá những lời “hỏi thăm” 18 đời tổ tông lẫn mắng nhiếc bảng B rác rưởi GG càng rác rưởi hơn, weibo của tất cả các đội viên đều như bãi chiến trường nát tươm. Mà bên dưới weibo đội càng thê thảm hơn, fan với fan đấm nhau cả đêm, một bên bảo vệ một bên công kích, ai cũng chỉ trích những người khác đang hủy hoại chiến đội và idol nhà mình.

Liên tục phải thi đấu trong hai ngày với cường độ cao khiến mọi người đều mệt mỏi, hơn nữa tối thứ bảy cũng không được ngủ ngon nên hôm nay các đội viên đều xuống trễ hơn bình thường. Lúc Kiều Mục và Tứ Nguyệt đi vào phòng huấn luyện thì mới chỉ có một mình Tương Ngôn đang ngồi chăm chú bùm bùm đánh chữ chửi nhau với anti, còn những người khác đều chỉ mới vừa khởi động máy.

Tứ Nguyệt tiện tay kéo tấm bảng tới vị trí giữa phòng rồi ra hiệu cho mọi người lại gần, cả đám thấy sắp sửa mở họp thì đều rất phối hợp đứng lên chuyển ghế ngồi nhìn về phía Tứ Nguyệt. Chờ sau khi sự chú ý của mọi người đều tập trung lại thì Kiều Mục mới mở miệng nói, “Về chuyện ngày thi đấu hôm qua, tuy rằng thua, nhưng về tình có thể lý giải.”

Các đội viên nhìn Kiều Mục, trong lúc nhất thời không ai lên tiếng, Kiều Mục lại tiếp tục nói, “Các cậu tưởng tôi sẽ nói như vậy sao?”

Ngữ khí Kiều Mục không nghiêm khắc nhưng rất nghiêm túc, khuôn mặt anh vốn nhu hòa nên dù có thật sự nghiêm mặt thì người ngoài cũng rất khó nhìn ra có phải anh đang tức giận hay không. Nghe Kiều Mục nói như vậy thì mọi người đều hơi có chút kinh ngạc nhìn huấn luyện viên nhà mình, Kiều Mục vẫn không thể hiện bao nhiêu cảm xúc, chỉ không nhanh không chậm nói tiếp, “Kết quả của ngày hôm qua các cậu là bại bởi trạng thái, cũng là bại bởi tâm lý, bốn chữ nhân chi thường tình này tôi có thể hiểu, thậm chí Tương Dư cũng hiểu, nhưng đối thủ sẽ thông cảm cho các cậu sao? Điểm số sẽ thông cảm sao? Nếu như cảm xúc của tuyển thủ chuyên nghiệp dễ dàng bị tác động như vậy thì còn cần tới chiến thuật với kỹ năng làm gì nữa, không bằng trước trận cứ lên mạng công kích nhau, ai tâm lý yếu hơn thì nhận thua cho nhanh.”

Nhìn các đội viên đang yên lặng cúi đầu, ngữ khí Kiều Mục dịu lại một chút, “Là con người thì đều có cảm xúc, nhưng một khi các cậu đã lựa chọn con đường tuyển thủ chuyên nghiệp này thì phải xác định là trên lưng các cậu sẽ gánh áp lực nhiều hơn người khác rất nhiều. Chuyện trên đời này đều rất công bằng, với độ tuổi mà đa số còn đang mài mông ở ghế nhà trường như các cậu mà có thể kiếm được tiền lương lên tới 7 con số, được vô số người yêu thích, vậy thì cái giá đánh đổi của các cậu cũng càng đắt. Chuyện anti xuyên tạc chửi mắng các cậu không ngăn được, cũng chẳng làm được gì ngoài chịu đựng, mà thứ các cậu phải chịu đựng không chỉ có như vậy. Trên thế giới có rất nhiều chiến đội với vô số tuyển thủ, nếu không dám hy sinh những điều mà người thường không thể bỏ ra, vậy các cậu dựa vào cái gì muốn đứng trên đỉnh vinh quang?”

Kiều Mục nói xong lại nhìn về phía Tứ Nguyệt, Tứ Nguyệt tiếp lời, “Chúng tôi đều từng trải qua những tháng ngày như vậy, những gian khổ của tuyển thủ chuyên nghiệp chúng tôi đều hiểu, nhưng thời gian để các cậu chơi chuyên nghiệp chỉ ngắn ngủi vài năm thôi, tôi hy vọng các cậu có thể kiên trì một chút đừng để bản thân mình hối hận. Năm đó mid của đội Bee ở khu vực Bắc Mỹ đã mất cả cha lẫn mẹ trong một tai nạn ngoài ý muốn ngay trước trận chung kết LCS (1), thế nhưng ba ngày sau anh ta đã kiên định xuất hiện trên sân thi đấu, hơn nữa dùng phong độ hoàn mỹ dẫn dắt đội Bee đoạt được chức vô địch khu vực Bắc Mỹ. Tôi rất kính nể anh ta, kính sự trách nhiệm và nể sự kiên cường của anh ấy. Tôi không cưỡng cầu quá nhiều ở các cậu, nhưng tôi thật tình hy vọng các cậu có thể mạnh mẽ hơn một chút, ít nhất trước mỗi trận đấu có thể toàn tâm toàn ý tập trung vào trận mà không bị những chuyện thị phi bên ngoài ảnh hưởng.”

Tứ Nguyệt nói xong tất cả những lời muốn nói, suy nghĩ một chút lại bổ sung, “Nếu các cậu cảm thấy tuyển thủ ở LCS xa xôi quá thì cứ nhìn lại Phong Phồn ấy, cậu ta kiên trì bám trụ ở đỉnh cao LPL bao nhiêu năm nay, áp lực mà cậu ta phải gánh nặng hơn các cậu bao nhiêu lần, hãy cứ lấy Phong Phồn làm gương đi. Tôi không quá giỏi ăn nói, nhưng tôi cảm thấy các cậu đều hiểu tôi muốn nói gì.”

Nghe Kiều Mục và Tứ Nguyệt nói xong, vẻ mặt của các đội viên đều trở nên nghiêm túc. Họ hiểu Kiều Mục và Tứ Nguyệt không phải đang phê bình đội mình mà đang giảng giải đạo lý, cho họ nhìn thấy tầm quan trọng của tâm lý vững vàng với một tuyển thủ chuyên nghiệp. Đề tài này khá là nặng nề, thậm chí là hà khắc, trong phòng huấn luyện nhất thời không ai lên tiếng nữa. Cuối cùng Chủ Công là người đầu tiên đánh vỡ trầm mặc, thanh âm hắn không lớn nhưng kiên định nói, “Tôi sẽ cố hết sức làm được.”

Lời nói của Chủ Công vừa dứt thì Tiểu Kiều liền tỏ thái độ, “Sau này em sẽ không để những chuyện linh tinh rối loạn ảnh hưởng tới trạng thái thi đấu nữa.”

Lão Thiết nghĩ một chút rồi nói, “Tôi sẽ cố.”

Bạch Tịch và Bạch Mặc nhìn nhau, Đại Bạch lên tiếng trước, “Em cũng sẽ cố gắng.”

Nhị Bạch gật đầu theo.

Nói xong chuyện thái độ nên có khi thi đấu chuyên nghiệp, Kiều Mục và Tứ Nguyệt lúc này mới bắt đầu phân tích về trận thi đấu ngày hôm qua. Hai ván đấu hôm qua với đội VIP đối với GG mà nói quả thực là thảm họa, nếu như ván đầu tiên Kiều Mục còn có thể nhận trách nhiệm về mình vì phần ban/ pick không hợp lý, thì ván thứ hai hoàn toàn là nồi của Bạch Mặc. Một mình cậu ta cơ hồ khiến cả ba đường phế theo, trực tiếp khiến đối thủ có lợi thế rồi lăn cầu tuyết tới cuối trận. Vốn Bạch Mặc còn tưởng sẽ phải nghênh đón cơn thịnh nộ như bão cấp 12 của Tứ Nguyệt, nhưng không ngờ tuy anh vẫn mổ xẻ từng lỗi nhỏ của cậu nhưng lại không hề tỏ ra tức giận. Chiến thuật gia từng đυ.ng vào là nổ có vẻ như đã học được cách quan tâm tới cảm nhận của các đội viên.

Úy Lam kéo ghế lặng lẽ dựa sát vào Tương Ngôn thì thầm với cậu ta, “Ê chiến thuật gia nhà ta càng ngày càng ra dáng rồi nhỉ, từ cấp quản lý tới đội viên đều trưởng thành rồi.”

Tương Ngôn cũng hùa theo, “Anh nói rất đúng, mọi người trong đội đều đang trưởng thành, trừ anh.”

Úy Lam dùng ánh mắt ý bảo cậu có tư cách gì nói tôi mà nhìn Tương Ngôn, lại chỉ sang màn hình máy tính của cậu ta nói, “Thế cậu có thể đừng có dùng weibo đội chửi nhau với anti nữa được không? Lời cảnh cáo của Liên minh cậu xem như gió thoảng bên tai sao? Cậu xem toàn bộ LPL này có quản lý weibo nào như cậu, muốn chửi ai thì chửi không?”

Tương Ngôn cao ngạo đáp, “Đúng rồi, thì cả cái LPL này có quản lý weibo nào dám muốn chửi ai thì chửi như tôi đâu.”

Úy Lam: “Cái kiểu vênh váo tự mãn này của cậu tôi thật hết nói nổi.”

Bên này quản lý đội và quản lý weibo đang thì thầm to nhỏ thì bên kia Kiều Mục và Tứ Nguyệt vẫn đang nghiêm túc thảo luận chiến thuật với các đội viên. Họ mổ xẻ phân tích trận đấu hôm qua cực kỳ chi tiết nên tốn nhiều thời gian và tinh lực hơn bình thường rất nhiều. Cuộc họp diễn ra mãi cho tới giờ cơm tối mới kết thúc, lúc này Úy Lam không biết đã lắc lư đi tới nơi nào, Tương Ngôn cũng ghé đầu lên bàn ngủ gật. Họp xong Kiều Mục và Tứ Nguyệt liền rời phòng huấn luyện trước, các đội viên người lần lượt đứng dậy vươn vai thả lỏng một chút, sau đó người thì đi uống nước người đi xả nước.

Lão Thiết là một tuyển thủ lão làng, phong cách làm việc trước giờ vẫn là rõ ràng trật tự, tỷ như vừa họp xong hắn đã đi xả nước, sau đó mới xuống bếp lấy nước uống, tới khi chậm rãi thong thả trở lại phòng thì phát hiện bầu không khí có gì đó là lạ. Lúc này Úy Lam cũng đã trở lại, Tương Ngôn cũng tỉnh, hơn nữa Đại Bạch, Nhị Bạch và Chủ Công, Tiểu Kiều, tất cả mọi người đều đang thâm ý nhìn hắn.

Lão Thiết trở về ngồi xuống ghế của mình, không hiểu gì hết hỏi, “Mấy người bị gì vậy? Lúc tôi không ở đây đã xảy ra chuyện gì, Tứ Nguyệt bảo tôi đi tới phòng anh ta tham gia lớp học tiểu cúc hoa ban đêm hả?”

Đại Bạch ra vẻ đáng thương bẹp miệng, “Lão Thiết, bạn gái anh đăng weibo mắng tụi tôi.”

Lão Thiết không hiểu lắm ý Bạch Tịch liền hỏi lại, “Cô ấy đăng weibo mắng các cậu?”

Úy Lam hóng chuyện chỉ sợ thiên hạ không loạn nói, “Tụi tôi cũng mới thấy thôi, cổ nói bên dưới weibo đội bảo mấy đứa kia đều kéo chân hại cậu. Nói Đại Bạch cố ý gank top lỗi khiến cậu phế hại thanh danh của cậu, còn nói Nhị Bạch là thằng ngốc có ôm mid thôi cũng tặng mạng, đường dưới thì hay nhất, Chủ Công trừ ra vẻ làm màu thì chả biết làm gì, Tiểu Kiều là tên kỹ nữ tâm cơ chỉ huy như sh!t với những nước đi đi vào lòng đất. Chỉ huy như sh!t là nguyên văn á nha, thế nào, ngạc nhiên chưa?”

Nhị Bạch ra vẻ rộng lượng nói, “Đương nhiên tụi này sẽ không so đo, cơ mà tôi muốn ăn tôm hùm đất xào cay, anh liệu mà xem đi nha.”

Lão Thiết vẫn mê mang mờ mịt nhìn mọi người, bào chữa, “Bạn gái tôi căn bản không dùng weibo, các lane trong game cô ấy còn không rõ nữa là, cái gì mà gank lỗi, ôm mid, chỉ huy đi vào lòng đất mấy câu chuyên môn cao như vậy cô ấy nói không ra đâu.”

Vốn Lão Thiết còn tưởng chắc là anti hay fan não tàn nào đó bịa chuyện nói mình là bạn gái hắn, hắn chỉ cần giải thích một câu là xong, không ngờ hắn vừa nói xong thì tất cả mọi người trong phòng lại nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ hơn. Tương Ngôn nghiêm túc hỏi, “Không phải bạn gái, vậy cậu nɠɵạı ŧìиɧ?”

Úy Lam cũng truy vấn, “Cậu còn ngủ với fan?”

“Ngủ cái đầu anh ấy,” Lão Thiết cãi lại, “Ông đây mỗi ngày cổng lớn không ra cửa nhỏ không mở, buổi tối cũng ngủ cùng với anh trong một phòng, anh là fan của ông đây hả? Nếu phải tối nay ông đây thỏa mãn anh!”

Bạch Tịch nhìn về phía Lão Thiết nghiêm túc nói, “Tụi tôi không nói giỡn, trên weibo của cái cô kia toàn là hình chụp chung với anh á.”

Lão Thiết nãy giờ vẫn luôn tưởng đồng đội làm quá trêu đùa lúc này rốt cuộc mới thay đổi sắc mặt, hắn đi đến cạnh Bạch Tịch nhìn màn hình của cậu ta đang hiển thị một giao diện weibo tên là “Thời gian nào có thể quay lại”, trên đó đăng rất nhiều hình ảnh Lão Thiết với một cô gái xinh đẹp, cả hai rất thân mật. Lão Thiết cầm con chuột lướt lướt xem một hồi liền lạnh nhạt đáp, “Mấy người có mù không, cái kiểu tóc đó nhìn không ra là ảnh từ hai năm trước rồi à? Đừng có quan tâm tới cô ta.”

Từ ngày đầu tiên Lão Thiết đi tới đội GG thì ấn tượng của hắn để lại cho mọi người là ngoại hình ưa nhìn mà tính tình cũng tốt, hơn nữa trên gương mặt lúc nào cũng treo lên nụ cười tùy ý, trước giờ chưa ai từng thấy Lão Thiết nói chuyện với vẻ mặt lạnh lùng như thế này, cũng không có giọng điệu xa cách như chuyện không liên quan tới mình. Lão Thiết tựa hồ không nhận ra sự kinh ngạc của mọi người, hắn chỉ để lại câu tôi đi hút thuốc rồi rời khỏi phòng huấn luyện.

———-

Chú thích:

1. LCS: League Championship Series là giải eSports Liên Minh Huyền Thoại chuyên nghiệp cấp cao nhất của khu vực Bắc Mỹ, được điều hành bởi Riot Games. LCS được xếp vào một trong 4 khu vực lớn của LoL, bên cạnh Hàn Quốc (LCK), Trung Quốc (LPL) và châu Âu (LEC).