Chương 163

GG là một chiến đội tân binh ở LPL, thời điểm vừa công bố đội hình cũng nhận về không ít gạch đá cùng chỉ trích, nhưng họ đã dùng thời gian nửa mùa giải để chứng minh thực lực của mình qua từng trận đấu. Hiện giờ cái tên GG trong mắt fan hâm mộ không còn là tập hợp của một đám trẻ trâu bất lương nữa, mà là ngôi sao mới nổi đầy triển vọng. Nhưng trận đấu hôm nay với VIP dường như đã đánh cho họ trở về nguyên hình, trên mạng cơ hồ tràn ngập âm thanh chỉ trích phê bình, fan bày tỏ ý kiến, các cậu có thể thua, nhưng không thể thua một cách khó coi như vậy được, còn anti thì ra sức kháy khịa, chỉ là đội ngũ dùng tiền giả mạnh mà thôi.

Tuy đội VIP đạt hạng 4 của giải mùa hè năm ngoái, thiếu chút nữa là đánh bại được HP do Chủ Công dẫn dắt để đại diện LPL tham dự giải vô địch thế giới, nhưng người hâm mộ rất hiếm khi xem một đội ngũ chỉ dựa vào một, hai cá nhân gánh team là đội mạnh, vì thế mọi người mới cực kỳ chờ mong màn thể hiện của GG – đội mà bất kỳ tuyển thủ nào cũng thuộc hàng top của LPL. Tỷ lệ ủng hộ GG chiến thắng trước VIP từng lên cao tới 70%, đáng tiếc họ lại thua, còn thua liền hai ván với một cách thức không thể chấp nhận được.

Đại khái là suy xét đến việc các đội viên phải thi đấu liền hai ngày đã rất mệt nên Kiều Mục quyết định dời cuộc họp phân tích sang ngày hôm sau, tối hôm nay mọi người được tự do hoạt động, trong khi đó Tứ Nguyệt vẫn chưa nói gì, trực tiếp theo Kiều Mục rời đi, cũng không nhắc lại chuyện gọi Đại Bạch tới phòng tâm sự đêm khuya.

Nếu là thường ngày dù được cho phép tự do hoạt động thì cả năm người cũng sẽ chỉnh chỉnh tề tề ngồi trong phòng huấn luyện tập luyện. Lão Thiết, Chủ Công và Tiểu Kiều đều biết tự giác, còn Đại Bạch và Nhị Bạch thấy đội bá với đội sủng ngồi đó cũng không dám không ngồi lại. Nhưng hôm nay trong phòng huấn luyện lại có chút quạnh quẽ, trừ Lão Thiết đang ngồi xem đội SSS thi đấu thì bốn người kia đều không thấy bóng dáng.

Chủ Công là người thứ hai đi vào sau Lão Thiết, sau đó tới lượt Úy Lam và Tương Ngôn. Chủ Công vừa xoa xoa mái tóc ướt nhẹp mới gội xong vừa hỏi, “Tiểu Kiều đâu?”

Úy Lam kinh ngạc hỏi lại, “Cậu ấy không ở trên lầu với cậu hả?”

Lúc Tiểu Kiều trở lại phòng thì đi vào WC tắm rửa luôn, tới phiên Chủ Công đi tắm thì cậu cũng rời khỏi, vốn hắn còn tưởng cậu xuống dưới đánh rank hoặc xem thì đấu, không ngờ cậu căn bản không ở trong phòng huấn luyện, hơn nữa Đại Bạch với Nhị Bạch cũng không thấy đâu luôn. Chủ Công tiếp tục hỏi, “Có khi nào cậu ấy ở cùng chỗ với Đại Bạch, Nhị Bạch không?”

“Không đâu,” Úy Lam nói với Chủ Công, “Nhị Bạch đang ở trong phòng, Đại Bạch đang dỗ cậu ấy, Nhị Bạch khóc.”

Trong mắt Chủ Công hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng cẩn thận ngẫm lại cảm xúc Bạch Mặc mất khống chế là có thể hiểu được. Chuyện cậu ta không phục Tám Lạng không phải chỉ mới ngày một ngày hai, thằng nhóc ấy sớm đã muốn đυ.ng độ Tám Lạng để đánh bại người ta, cái danh hiệu Tiểu Tám Lạng có lẽ là vinh hạnh với người khác nhưng cậu ta là cực ghét. Bạch Mặc ganh đua cao thấp lâu như vậy, ý nghĩ muốn đánh bại Tám Lạng ấp ủ biết bao lâu, kết quả hôm nay hết lần này tới lần khác bị Tám Lạng gϊếŧ chết, quả thực thua một cách thảm hại. Mà bởi vì hai đội nằm ở hai bảng khác nhau nên mùa này chỉ có thể chạm trán một lần, thua chính là thua, phần sau mùa giải cũng không gặp nhau nữa. Những ngày kế tiếp Bạch Mặc chỉ có thể cõng trên lưng nỗi ám ảnh bị Tám Lạng áp đảo.

Úy Lam cảm thán, “Chủ yếu là ngay trước trận hôm nay thì lại xảy ra chuyện nhà của Tiểu Kiều, đêm qua ai cũng lo cho cậu ấy nên đâu có ai ngủ ngon được, trạng thái hôm nay quả thực là rối tinh rối mù. Lại thêm trong lòng Bạch Mặc có khúc mắc, lực tập trung, phản ứng đều không nhạy như bình thường, lại liên tục bị Tám Lạng solo kill, không bị đánh khóc mới là lạ.”

Tương Ngôn lên tiếng, “Tiểu Kiều biến mất đại khái cũng là vì chuyện này đi, với tính cách của cậu ấy nhất định sẽ cảm thấy là do mình mới liên lụy tới cả đội, hơn nữa cậu ấy vốn kiêu ngạo, ngay cả tướng tủ cũng lôi ra mong giành được chiến thắng về cho đội, kết quả là vẫn thua.”

Lão Thiết cũng thở dài, “Pick được tướng tủ nhưng vẫn để thua là chuyện rất bình thường, nhưng chúng ta đánh nhiều nên quen, còn Tiểu Kiều lại là lần đầu tiên quyết tâm lôi ra con bài tủ, mà lại thua ngay lần đầu này.”

Chủ Công nghe mấy người bàn luận, càng nghe càng cảm thấy lo lắng, hắn quyết định không ngồi vào chỗ mình mà đứng lên bảo, “Tôi đi tìm Tiểu Kiều.”

Căn cứ đội chỉ lớn có bấy nhiêu, muốn tìm một người không phải chuyện gì quá khó, hơn nữa Tiểu Kiều cũng không phải muốn trốn tránh ai, chẳng qua là tâm tình cậu không tốt lắm nên mới một mình xuống ngồi chỗ xích đu để yên tĩnh trong chốc lát mà thôi.

Chủ Công xuyên qua cửa sổ hành lang lầu một trong thấy cậu ở bên dưới. Bây giờ thời tiết đã ấm hơn, Tiểu Kiều mặc khoác của hắn một mình ngồi chỗ đó, vì áo quá lớn nên nhìn cậu có vẻ gầy yếu đơn bạc. Cậu nhóc xinh xắn cúi đầu yên lặng tự nghịch ngón tay mình, chân thì hơi dùng sức đẩy đẩy xích đu lắc lư.

Chủ Công thấy áo của mình treo ở cửa đã bị Tiểu Kiều mặc nên dứt khoát cầm áo của Bạch Tịch khoác lên người, sau đó thay giày rồi cũng bước ra ngoài. Hắn không nhanh không chậm đi đến cạnh chỗ xích đu Tiểu Kiều đang ngồi, cậu cảm giác có người đến gần liền ngẩng đầu lên nhìn, hắn đang mỉm cười ấm áp nhìn cậu.

Chủ Công không chủ động mở miệng, Tiểu Kiều lại lên tiếng trước, “Xin lỗi.”

Chủ Công có chút tùy ý đong đưa xích đu, hắn nhìn cậu nhóc ngồi bên cạnh hỏi, “Tiểu Kiều, chuyện nhà của cậu là cậu tự nói ra sao? Là cậu bắt mọi người phải lo cho cậu sao?”

Dung Kiều Mộc không ngờ Chủ Công lại hỏi mình như vậy, cậu giương đôi mắt xinh đẹp lên nhìn hắn, có chút mờ mịt lắc lắc đầu, Chủ Công tiếp tục nói, “Nếu không phải, vậy cậu làm sao phải xin lỗi?”

Tiểu Kiều một lần nữa cúi đầu tiếp tục nhìn ngón tay mình, cậu thấp giọng đáp, “Đâu phải cứ tính kiểu một cộng một bằng hai như vậy chứ.”

Chủ Công ôn hòa hỏi, “Vậy cậu tính thế nào?”

Cậu nhóc lại cúi đầu thấp hơn nữa, mắt vẫn nhìn ngón tay không ngước lên cũng không lên tiếng. Chủ Công vẫn kiên nhẫn nhìn Tiểu Kiều, không thúc giục, cũng không khuyên bảo. Thời gian tựa hồ đã qua thật lâu, Chủ Công mới nghe thấy tiếng Tiểu Kiều gần như nỉ non đáp một tiếng không biết.

“Tiểu Kiều,” Chủ Công tiếp tục ôn nhu nói, “Cậu còn nhớ không, mọi người đã từng nói tất cả chúng tôi sẽ là người nhà của cậu, đã là người một nhà thì không phải nên cùng gánh vác trách nhiệm sao! Nếu chuyện hôm nay phát sinh trên người các đội viên khác thì cậu sẽ trách họ sao? Cậu muốn nhìn thấy người đó áy náy trốn đi chịu đựng một mình sao? Chỉ là thi đấu thua thôi mà, so với ngồi ở đây suy nghĩ lung tung còn không bằng trở về đánh thêm vài trận luyện tập, sau này mọi người sẽ lại cùng nhau giành chiến thắng.”

Tiểu Kiều lại ngước lên nhìn Chủ Công, Chủ Công cũng thản nhiên nhìn lại Tiểu Kiều, hắn biết Dung Kiều Mộc trưởng thành hơn những người đồng trang lứa, rất nhanh sẽ nghĩ thông suốt. Hai người nhìn nhau vài giây, Tiểu Kiều gật gật đầu đáp, “Em hiểu rồi.”

Chủ Công mỉm cười, đứng lên vỗ vỗ bụi không tồn tại trên quần áo, lại thấy Tiểu Kiều vẫn ngửa đầu nhìn mình, ra vẻ đáng thương nói với hắn, “Em chơi Morgana mà để thua, em dù lấy Morgana cũng không làm được gì hết.”

Chủ Công vẫn treo trên miệng nụ cười nhàn nhạt, vân đạm phong khinh nói, “Cậu chơi Morgana thua, tôi cũng chơi Caitlyn thua đó thôi, tôi cũng không làm được gì hết, thì sao?”

Chủ Công nói hỏi vặn lại làm Tiểu Kiều không biết nên trả lời như thế nào. Tiểu Kiều là người thông minh, lập tức hiểu ý của Chủ Công, có điều hiểu hay không là một chuyện, khó chịu hay không lại là chuyện khác. Tựa như Chủ Công nói, trận đấu hôm nay đánh thành như vậy sẽ không có ai trách cậu, cậu cũng biết không phải cứ ôm hết trách nhiệm về mình là chuyện tốt, nhưng lúc nãy đi ngang qua phòng Bạch Mặc, nghe thấy tiếng Nhị Bạch khóc lóc thảm thiết, cậu thật sự không thờ ơ nổi, thậm chí còn không dám đẩy cửa ra đối diện với Bạch Mặc, chỉ có thể yên lặng rời đi.

“Tiểu Kiều,” Chủ Công lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Dung Kiều Mộc, “Về phòng huấn luyện thôi, cậu một mình ngồi ở đây rối rắm không bằng trở về nấu một bữa khuya ngon lành cho mọi người, sau đó chúng ta tiếp tục nghiêm túc huấn luyện, sau này cùng nhau thắng lại là được.”

Dung Kiều Mộc nhìn Chủ Công, rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười, cậu đáp một tiếng được, lại chìa tay về phía Chủ Công, “Em ngồi nãy giờ tê chân rồi, kéo em lên đi.”

Ngồi xích đu mà cũng tê chân được sao? Tuy trong lòng Chủ Công rõ ràng cậu chỉ đang làm nũng nhưng vẫn đưa tay kéo Tiểu Kiều lên. Lúc này đừng nói là chỉ kéo cậu, dù Tiểu Kiều bắt hắn cõng cậu hắn cũng nghe theo. Kéo Tiểu Kiều lên xong thì hắn lập tức buông tay cậu ra, cậu cũng không trêu chọc nữa, chỉ nói, “Chúng ta trở về thôi.”

Chủ Công và Tiểu Kiều trở lại trong nhà, cởϊ áσ khoác ra treo lên rồi thay dép lê đi tới phòng huấn luyện. Lúc này phòng huấn luyện đã lại náo nhiệt như ngày thường, Đại Bạch và Nhị Bạch đã có mặt. Chỉ thấy sau lưng Đại Bạch lại dán lên tờ giấy A4 in chữ “Kinh” to bự, còn Nhị Bạch thì mang đôi mắt sưng đỏ một chân đạp lên ghế chỉ tay vào mặt Tương Ngôn gào, “Anh câm mỏ, anh mới bị đánh khóc ấy, ông đây cao to mạnh mẽ thế này làm sao có thể bị đánh khóc chứ!”

Đội sủng và đội bá bỗng nhiên xuất hiện, Nhị Bạch theo bản năng liền bỏ cái chân đang dẫm lên ghế xuống, nghiêm túc quy củ đứng thẳng nhìn Chủ Công với Tiểu Kiều. Chủ Công thấy hai mắt Bạch Mặc còn chút đỏ, hiếm khi cho Bạch Mặc sắc mặt tốt, ngữ khí có thể nói ôn hòa hỏi, “Cậu không sao chứ?”

Bạch Mặc hoảng sợ nhìn về phía Chủ Công, cảnh giác nói, “Vốn là không sao, nhưng anh tự dưng nói chuyện kiểu đó tôi bỗng thấy có hơi khủng bố.”

Sắc mặt Chủ Công nháy mắt trời yên biển lặng biến thành mây mù trước giông bão, mà Bạch Mặc thấy vậy thì lập tức yên tâm hơn nhiều, cậu ta nhìn theo bóng lưng Chủ Công trở lại chỗ rồi quay sang cười cười với Tiểu Kiều. Tiểu Kiều cũng có chút không yên lòng hỏi, “Bạch Mặc, anh không sao chứ?”

Nhìn thấy đội bá nhà mình quan tâm yêu thương đội viên như vậy, Bạch Mặc lập tức thuận thế bán thảm gào, “Tôi có sao! Tôi bị đánh tới khóc luôn rồi nè, Tiểu Kiều cậu phải báo thù cho tôi! Đợi tới vòng loại trực tiếp thì sẽ lại phải đánh khác bảng, tới lúc đó phải đánh cho đám mất nết cô nhi viện đó tự kỷ luôn. Cơ mà trước đó chúng ta có thể ăn khuya món canh cá cay được không?”

Nhìn thấy ánh mắt long lanh chỉ thiếu cái đuôi phe phẩy sau mông của mid đội mình, Tiểu Kiều bỗng có cảm giác mây tan thấy trăng sáng, cậu cười đáp, “Được.”

Vẻ mặt Bạch Mặc lại lần nữa trở nên cảnh giác lui về sau một bước khẩn thiết nói, “Tiểu Kiều, lúc cậu đồng ý xin đừng có cười xinh đẹp vậy được không? Cậu như vậy sẽ khiến tôi cảm thấy canh cá cay có thể bỏ thêm thạch tín á. Tôi chỉ là đi mid bị phế, bị solo kill vài lần cơ mà vẫn có khả năng cứu vãn, tội không đáng chết mà.”

(Canh cá cay)

Rực Lên Lửa Chiến - Chương 163