Chương 37

Giữa trưa, Tô Căng Căng với khuôn mặt ủ rũ đứng như trời trồng giữa đám đông.

Nàng nhìn người trên đài cao đang luyên thuyên không dứt.

Khuôn mặt vốn ngày thường nghiêm nghị đến cực điểm của Đại trưởng lão hôm nay lại phá lệ nở một nụ cười.

Ủa, giả trân quá.

Cái người suốt ngày trưng ra bộ mặt đưa đám này, hôm nay phải làm vậy đúng là làm khó ông ấy rồi.

Nhưng đây cũng là chuyện bất đắc dĩ.

Nhị trưởng lão mạnh nhất tông môn thì chẳng màng thế sự, không ru rú trong động phủ thì cũng là đi ngắm nghía đệ tử nhà người ta.

Vị chưởng môn vừa mới nhậm chức chưa được bao lâu thì lại quá nhiều việc vặt, cũng có phần chưa đủ uy để trấn giữ toàn trường.

Thế nên, tạm thời chỉ có thể để ông ấy lên sân khấu thôi.

"Các vị tiểu hữu từ xa tới đây, tin rằng những ngày giao lưu vui vẻ vừa qua đã giúp mọi người hiểu thêm về nhau rất nhiều."

"Lưu Quang Kiếm Tông chúng ta trước nay luôn giữ vững..."

"Sao lão già này vẫn chưa nói xong vậy?"

Hạ Lan Khuyết không biết đã đến từ lúc nào.

Hắn đứng bên cạnh Tô Căng Căng, đưa cho nàng một vốc hạt dưa, trông chẳng khác nào một ông cụ đang đi dạo phố.

Không hề có chút tự giác nào của một người khách, hắn thẳng thừng lên tiếng chê bai.

"Nhân tộc các cô đúng là thích nói mấy lời khách sáo này."

Tô Căng Căng liếc hắn một cái:

"Lát nữa Thí Luyện Phá Hiểu sẽ bắt đầu, sao huynh trông có vẻ nhàn rỗi thế?"

Thí Luyện Phá Hiểu là tiết mục quan trọng nhất của Phá Hiểu Hội Minh.

Tất cả những người trẻ tuổi được mời tham gia sẽ cùng nhau tiến vào Hoàn Thiên Bí Cảnh, và trải qua một tháng rèn luyện ở bên trong.

Trong quá trình rèn luyện, những người tham gia cần phải dùng mọi cách để gϊếŧ người, đồng thời bảo vệ bản thân không bị gϊếŧ.

Bí cảnh này đã có từ rất lâu, ở bên trong dù có bị thương nặng đến đâu, chỉ cần rời khỏi bí cảnh là vết thương sẽ biến mất.

Đương nhiên, bao gồm cả cái chết.

Mảnh đất báu tự nhiên này sau khi được vô số các bậc đại lão tôi luyện, đã trở thành lựa chọn hàng đầu để rèn luyện cho thế hệ trẻ.

Bên ngoài bí cảnh có dựng một tấm màn Huyên khổng lồ, có thể đo lường điểm số của mỗi nhóm theo thời gian thực.

Tu vi của đối thủ bị gϊếŧ khác nhau, thì số điểm nhận được tự nhiên cũng sẽ khác nhau.

Bên cạnh đó, còn có một điểm quan trọng nhất.

Trong bí cảnh, mọi thủ đoạn đều được phép, chỉ có đồng đội chứ không có đồng môn.

Mỗi đội gồm hai người, và ba đội đứng đầu cuối cùng sẽ nhận được những bí thuật bất truyền cùng vô số thiên tài địa bảo do các tộc chuẩn bị từ trước.

Dĩ nhiên, đa số mọi người đến đây không phải vì những thứ đó.

Điều quan trọng hơn cả chính là danh tiếng mà nó mang lại, thứ có giá trị vượt xa những phần thưởng vật chất kia.

Vì thế, nhân lúc người trên đài đang nói mấy lời "khách sáo" đó, những người đứng đầu các tộc cũng tranh thủ phổ biến một vài điều cần lưu ý cho những người lần đầu tham gia trong tộc mình.

Nói nôm na là, "trên bục họp lớn, dưới khán đài họp nhỏ".

Chẳng hạn như Tống Tinh Việt vừa mới lải nhải không ngừng bên tai nàng lúc nãy.

Những chuyện này vốn đã trở thành thông lệ rồi.

Tên ngốc này sao cái gì cũng không biết vậy?

Hạ Lan Khuyết liếc nàng một cái, miệng vẫn vui vẻ cắn hạt dưa tí tách:

"Mấy chuyện này không cần ta bận tâm, đã có biểu tỷ lo rồi."

Hắn ra hiệu bằng mắt, Tô Căng Căng bèn nhìn theo hướng đó.

Khấu Vân Loan vẫn nổi bật trong bộ váy đỏ rực rỡ, trông vừa nhiệt huyết lại vừa yêu kiều giữa đám đông.

Lúc này, xung quanh nàng ta là một vòng người của Yêu tộc, và nàng ta đang say sưa giảng giải.

Rõ ràng là, hắn đã giao hết mọi việc cho Khấu Vân Loan, còn mình thì ở đây làm một ông chủ khoanh tay mặc kệ.

"Huynh cũng vô tư thật đấy."

Việc này tượng trưng cho quyền lực, Yêu Vương cử ta ra đây chẳng lẽ chỉ để đi chơi thôi sao?

"Chứ sao nữa, nói mấy lời vô nghĩa đó làm gì, ta rảnh lắm chắc?"

...

Ngài đây thấy sao ạ?

Tô Căng Căng nhìn vốc hạt dưa vừa được chia trong tay, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Cuối cùng, nàng vẫn không nói gì, bởi vì tình bạn giữa hai người vẫn chưa thân thiết đến mức đó.

Huống chi, nàng vốn không tin người này có thể ngốc đến mức như vậy.

Không phải nàng tự đánh giá thấp mình đâu, mà là những kẻ có cơ hội nắm quyền trong tương lai như bọn họ, ai nấy đều tinh ranh như quỷ cả.

Những mưu mô, tính toán trong lòng họ còn nhiều hơn nàng không biết bao nhiêu mà kể.

Vậy nên, nàng cũng chẳng cần phải lo bò trắng răng cho người khác làm gì.

Hạ Lan Khuyết rõ ràng không có hứng thú với chủ đề này.

Hắn dùng cùi chỏ huých Tô Căng Căng một cái:

"Nghe nói lần này có quy định mới, có thể tự chọn đồng đội, cô chọn ai rồi?"

Mọi năm, các đội tham gia Thí Luyện Phá Hiểu đều do Kiếm Tông bọn họ phân ngẫu nhiên.

Ai nấy cũng đều không có ý kiến gì.

Nhưng năm nay lại khác, sự xuất hiện của Yêu tộc và Ma tộc khiến mọi chuyện không còn đơn giản như trước.

Bất kể phân chia thế nào cũng sẽ có người phản đối.

Để không lãng phí quá nhiều nàngng sức vào những chuyện nhỏ nhặt này, thế là họ dứt khoát đưa ra một quy định mới.

Nếu có người muốn lập đội, chỉ cần cả hai cùng nộp đơn đăng ký là được xem như lập đội thành nàngng.

Những người còn lại không quan tâm thì có thể chờ phân đội ngẫu nhiên.

Mục đích ban đầu của việc lập đội hai người là để mọi người học cách hợp tác và coi trọng sức mạnh của đồng đội.

Tác dụng đáng kể duy nhất của nó là khi tiến vào bí cảnh, hai người cùng một đội sẽ được dịch chuyển đến cùng một nơi.

Tuy nhiên, quy định này không hề bắt buộc hai người phải cùng nhau hoàn thành thử thách.

Những năm trước đã có không ít lần, trong ba đội đứng đầu chỉ có một người sống sót đến cuối cùng.

Đồng đội của người đó dù có bị hạ gục ngay từ khi mới vào trận thì vẫn có thể chia đều những phần thưởng đáng kể kia.

Nói cách khác, chỉ cần bạn đủ mạnh và không quan tâm đến điểm cống hiến của đồng đội, bạn hoàn toàn có thể một mình xông pha trong thử thách.

Quan trọng là, một suất trong top ba giành được theo cách này trông sẽ "ngầu" hơn và càng khiến người khác phải ghi nhớ.

Dĩ nhiên, điều này chỉ dành cho những người ở đẳng cấp "đại lão" mà thôi.

Còn những người bình thường như họ, tốt nhất vẫn là đi cùng đồng đội cho an toàn.

Suy cho cùng, ở trong này, đồng đội là người duy nhất không thể đâm lén bạn.

Mà có đâm lén cũng vô dụng, sẽ bị loại trực tiếp.

"Mắc mớ gì tới huynh."