Câu nói đó của hắn vừa thốt ra, cả người Tô Căng Căng gần như muốn bốc cháy.
Trên đời này còn có chuyện nào xấu hổ hơn thế này nữa không?
Trời cao ơi, giáng một đạo sét đánh người trước mặt này đi cho rồi, nàng thầm cầu nguyện trong lòng.
"Còn nữa, lần đầu gặp mặt ta đã nói rất rõ ràng rồi, ta không thích cái tên này. Kết cục của người kia chắc cô cũng đã thấy."
Nam Vinh Tinh lùi lại một bước, thản nhiên lên tiếng.
Người trước mặt cúi gằm mặt, vành tai đỏ bừng.
Từ góc nhìn của Nam Vinh Tinh, chỉ có thể thấy mái tóc dài đen nhánh, suôn mượt của nàng.
Hắn vô cùng nghi ngờ rằng nếu có một cái khe nứt nào dưới đất, nàng sẽ không chút do dự mà chui tọt vào đó.
Tô Căng Căng lặng lẽ gật đầu, giọng lí nhí như muỗi kêu:
"Vâng, ta nhớ rồi, sau này sẽ không gọi tên huynh nữa."
"Còn nữa."
Nam Vinh Tinh bước tới, nhẹ nhàng đặt hai chai rượu kia lên bàn.
"Rượu này chắc cô cũng không dùng đến. Quà đã tặng đi thì không có lý nào lại thu về, chi bằng cứ để lại chỗ ta đi."
Vẫn là một màn gật đầu đáp lời:
"Vâng, huynh vui là được."
Tại sao trong kho đồ của sư phụ lại có thứ này chứ?Đây là điều nàng đang suy nghĩ lúc này.
Thiếu hiểu biết đúng là hại người mà.Nam Vinh Tinh ngồi xuống vị trí Tô Căng Căng vừa ngồi lúc nãy.
Hắn tự rót cho mình một tách trà, thong thả lên tiếng:
"Không phải cô có chuyện cần ta giúp sao? Cứ đứng đực ra đó làm gì?"
"Vâng, ta... Hả?"
Nàng ngạc nhiên mừng rỡ ngẩng đầu:
"Huynh đồng ý rồi sao?"
Vốn tưởng sau pha xấu hổ ban nãy, người này không đuổi nàng đi là tốt lắm rồi, không ngờ vẫn còn thu hoạch được gì đó.
Quả nhiên, câu "ăn của người ta thì miệng mềm, cầm của người ta thì tay ngắn" không phải là không có lý, đến cả người như hắn cũng không ngoại lệ.
Lúc này, nàng không thể không lôi ra bản lĩnh mặt dày sở trường của mình.
Đến người trong cuộc còn chẳng có phản ứng gì ghê gớm, nàng việc gì phải xấu hổ chứ.
Sau khi chuẩn bị tâm lý xong xuôi, Tô Căng Căng bày ra vẻ mặt tươi cười rạng rỡ ngồi xuống đối diện hắn.
Nhìn thế nào cũng ra vẻ nịnh bợ.
"Ta muốn tìm huynh để hỏi chút thông tin."
"Chắc huynh cũng biết, đại quân Ma tộc của các huynh hôm nay vừa tới, người dẫn đầu là muội muội của huynh..."
Thấy Nam Vinh Tinh đột nhiên cau mày, Tô Căng Căng hiếm thấy lại rất biết ý, lời nói đến đầu môi liền đổi giọng:
"Là Nhị điện hạ Ma tộc Nam Vinh Y, và cả vị đệ tử của trưởng lão kia là Phong Dự. Ta khá hứng thú với bọn họ."
Nam Vinh Tinh có chút kinh ngạc.
Hỏi thăm về Nam Vinh Y thì hắn có thể hiểu, Ma tộc quanh năm co cụm ở Vực Băng Bắc Cực, người ngoài hiểu biết về họ không nhiều.
Với mức độ quan tâm của Tô Căng Căng dành cho Tống Tinh Việt, việc nàng muốn giúp ca ca mình tìm hiểu một chút về người dẫn đầu của đối phương cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng trong số bao nhiêu tộc nhân đã đến, tại sao nàng lại đặc biệt chú ý đến một mình Phong Dự?
"Nam Vinh Y và Phong Dự, chỉ có hai người họ thôi sao?" Hắn nghi hoặc hỏi.
"Vâng, vâng ạ."
Tô Căng Căng đang ra vẻ nịnh bợ liền chạy qua rót thêm trà cho hắn , sau đó ngoan ngoãn quay lại, chuẩn bị tư thế rửa tai lắng nghe.
"Tạm thời chỉ có họ thôi."
Trời mới biết liệu chỗ Tiểu Hoa có đột nhiên giao thêm nhiệm vụ nào khác không, tốt nhất không nên nói quá chắc chắn.
"Nam Vinh Y à, nhan sắc tàm tạm, tính tình thì hung dữ. Tu vi chẳng ra sao, tính tình thì cực kỳ tệ, giỏi giở mánh khoé khôn vặt, toàn thích tranh giành những thứ chẳng ai thèm để ý."
"Còn Phong Dự ấy à, ngoại hình bình thường, nhân phẩm bình thường, tu vi lại càng bình thường nốt."
"Tóm lại là, cực kỳ tầm thường, chẳng có điểm gì nổi bật."
Hắn nói một tràng liến thoắng không ngừng nghỉ.
Nói xong bèn xòe hai tay ra nhìn nàng, khiến Tô Căng Căng vô cùng cạn lời.
Hai người này, một là muội muội ruột của hắn, một là huynh đệ tốt kiêm thuộc hạ trung thành của hắn.
Kết quả qua miệng hắn lại thành ra thế này ư?
Chẳng trách hắn ở Ma giới lăn lộn nhiều năm như vậy mà ngay cả chỗ đứng chân cũng không có, chỉ có thể lấy thân phận của người khác chạy ra làm nội gián.
Xem ra là cách đối nhân xử thế có vấn đề.
Mà còn là vấn đề rất lớn!
Còn nữa, đây là nói cái gì vậy?
Đối với nàng mà nói, chẳng có câu nào hữu ích cả.
Nàng vẫn chưa bỏ cuộc, tiếp tục hỏi:
"Hết rồi sao?"
"Còn có thể có gì nữa?"
Đó là một giọng điệu vô cùng nghi hoặc phát ra từ tận đáy lòng.
"Có lẽ huynh không hiểu ý ta, điều ta muốn biết là giữa hai người họ..."
Tô Căng Căng nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp của hắn, hai ngón trỏ khẽ chạm vào nhau, biểu cảm mập mờ, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn hắn.
Để bản thân trông không quá biếи ŧɦái, nàng ám chỉ vô cùng kín đáo, cố gắng để Nam Vinh Tinh hiểu ý mình.
Nhưng người đối diện cuối cùng vẫn khiến nàng thất vọng.
Thiếu niên mặt lạnh với vẻ mặt "ta đây ngầu nhất, đừng chọc vào ta" lúc mới gặp, giờ phút này lại trưng ra bộ mặt đẹp trai chết người đó, vẻ mặt đầy nghi hoặc mở miệng:
"Cô nói xích mích hả? Không có đâu nhỉ, hai người họ chẳng liên quan gì đến nhau cả."
Cùng lắm là vì lập trường khác nhau nên nhìn nhau không thuận mắt mà thôi.
Nếu không phải hắn đã suy nghĩ kỹ càng và lúc trả lời ánh mắt lại chân thành, Tô Căng Căng đã nghi ngờ hắn đang đùa giỡn mình.
Nhưng loại chuyện này đâu đến mức cần phải nói dối chứ nhỉ.
Cho nên, sự thật chỉ có một.
Mạch não của người này có lẽ hơi lệch lạc.
Nàng quyết định ám chỉ rõ ràng hơn một chút:
"Ví dụ như, về phương diện nam nữ ấy, huynh không phát hiện hai người họ có gì đó là lạ à?"
Đây đã không còn gọi là ám chỉ nữa rồi.
Đã rõ ràng rành mạch đến thế dí vào mặt vị đại ca này rồi, mà còn nói không ra gì thì đúng là hết nói nổi.
May mà người này cũng không đến mức vô phương cứu chữa như nàng tưởng tượng.
Hay nói đúng hơn, cái đầu thông minh đã giúp hắn thành công hiểu được ý tứ trong lời nói của Tô Căng Căng.
Cũng có thể là từ cái biểu cảm biếи ŧɦái kia của nàng.
"Không có, không thể nào, cô nghĩ nhiều rồi."
Ba lời phủ định chắc như đinh đóng cột, không có chút do dự nào.
Tô Căng Căng hoàn toàn cạn lời.