Tô Căng Căng vốn vẫn luôn núp sau đám đông như đà điểu, cho đến khi giọng nói của Tiểu Hoa đột ngột vang lên.
Nam Vinh Y thì nàng biết, còn Phong Dự là vị nào?
"Phong Dự, thủ đồ của Đại trưởng lão Ma tộc Ân Triều Chi, Phó tướng biên cảnh, đã từng gặp chúng ta vài lần."
Tống Tinh Việt không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh Tô Căng Căng, thấy nàng tỏ ra vô cùng tò mò liền thấp giọng giải thích.
"Ồ, vậy à."
Hóa ra là tướng lĩnh biên cảnh, thảo nào nàng chưa từng nghe nói đến người này.
Bao nhiêu năm nay, Tô Căng Căng chưa bao giờ quan tâm đến tin tức ở vùng biên cương.
Lúc còn nhỏ nàng đã cố chấp với Tống Tinh Việt như vậy, nhưng sau khi hắn đến biên cảnh lại chủ động cắt đứt liên lạc, chưa từng hỏi thăm chút nào.
Cũng vì vậy, nàng dần dần nhận ra, cái gọi là thích, đều là lòng chiếm hữu thời niên thiếu của mình mà thôi.
Rốt cuộc thì, lúc đó người duy nhất nàng có thể níu giữ chỉ có hắn.
Nhưng cuối cùng vẫn bị bỏ rơi.
Hắn và cái "chúng ta" đã từng gặp Phong Dự mà hắn nói, từ đầu đến cuối đều không hề để nàng trong lòng.
"Ca ca, huynh có hiểu rõ con người hắn không?"
Để thoát ra khỏi những cảm xúc phức tạp đó, Tô Căng Căng ép mình tập trung suy nghĩ vào chuyện của Phong Dự và Nam Vinh Y.
Khi Tống Tinh Việt nhìn thấy tâm trạng sa sút đột ngột của muội muội, hắn lập tức nhận ra mình đã nói sai điều gì đó.
Căng Căng nàng vẫn còn rất kháng cự.
Vậy nên việc xa cách suốt thời gian dài như vậy là vì sự phản bội của hắn sao?
Đã hứa sẽ không buông tay, cuối cùng vẫn nuốt lời, bỏ lại một mình nàng.
"Ừm...
Nghe nói tính tình thẳng thắn, hơn nữa trị quân không tệ, rất có tài lãnh đạo, là một tướng tài hiếm có."
Dù sao cũng chỉ là một Phó tướng, Tống Tinh Việt phải mất một lúc lâu mới lục tìm được thông tin về hắn trong đầu.
"Hết rồi sao?"
Tô Căng Căng nghi hoặc nhìn sang, động tác đột ngột khiến nàng nhìn thấy trọn vẹn vẻ áy náy chưa kịp thu lại nơi đáy mắt Tống Tinh Việt.
Bốn mắt nhìn nhau, nhất thời không nói nên lời.
Tô Căng Căng như không có chuyện gì quay đầu đi, giả vờ không để tâm.
Tống Tinh Việt ho nhẹ một tiếng:
"Những gì ta biết đại khái chỉ có vậy."
Bỏ qua bầu không khí kỳ lạ giữa hai người, Tô Căng Căng tha thiết muốn moi được chút thông tin từ huynh trưởng, dù sao chuyện này hỏi hắn vẫn tốt hơn hỏi người khác, lại không cần lo bị nghi ngờ có ý đồ xấu:
"Ví dụ như về mặt tình cảm, có tin đồn nhảm gì không?"
Tống Tinh Việt kinh ngạc liếc nàng một cái, thấy nàng hoàn toàn tập trung nhìn chằm chằm Phong Dự, nhất thời có chút không hiểu ra sao.
Hắn chậm rãi lên tiếng, giọng điệu cẩn trọng lại mang theo chút dò xét:
"Muội rất hứng thú với hắn?"
"Đúng vậy." Giọng điệu chắc như đinh đóng cột.
Ở chính giữa đội quân Ma tộc, Phong Dự nhàm chán đá viên sỏi tròn vo trên mặt đất.
Hắn đang nghiêm túc suy nghĩ, lát nữa gặp Thiếu chủ nên báo cáo thành quả chiến đấu trong thời gian này như thế nào mới khiến bản thân có vẻ không quá vô dụng đây?
Đúng là một vấn đề đau đầu mà.
Đang lúc chuyên tâm suy nghĩ, hắn đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Cảm giác này.
Phản ứng đầu tiên của hắn là nhanh chóng nhìn về phía nữ tử dẫn đầu có vẻ mặt nghiêm nghị ở phía trước đội ngũ.
Nàng vẫn đang bàn giao các vấn đề về chỗ ở của Ma tộc với người của Lưu Quang Kiếm Tông.
Ma tộc quanh năm sống ở Vực Băng Bắc Cực, sợ ánh sáng thích giá lạnh, cho dù có linh lực của bản thân bảo vệ, cũng khó mà thích ứng được với khí hậu khô hanh và mặt trời thiêu đốt trên đại lục Trung Nguyên.
Bọn họ cần những sân viện khuất ánh sáng và một lượng lớn băng hàn từ cực địa.
Không phải nàng?
Lẽ nào là người của Lưu Quang Kiếm Tông?
Nhìn một vòng trong đội ngũ của giới Tu Chân cũng không tìm thấy nguồn gốc của ánh mắt, để không quá gây chú ý, hắn chỉ đành nghi ngờ cúi đầu xuống.
Tô Căng Căng muộn màng nhận ra trong lời nói của Tống Tinh Việt có ẩn ý, nàng thu lại ánh mắt của mình, mở miệng giải thích:
"Chỉ là hơi tò mò thôi, tiện miệng hỏi một câu."
"Tin đồn nhảm thì ta chưa nghe nói.
Nhưng mà, hắn ủng hộ vị Thiếu chủ đã mất tích từ lâu của Ma tộc, nên phải là kẻ địch chính trị với vị Nhị công chúa này mới đúng.
Nếu đã như vậy, mục đích hai người cùng đến lần này rất đáng để suy nghĩ sâu xa..."
Tống Tinh Việt đã chìm vào dòng suy nghĩ của riêng mình.
Tô Căng Căng không hỏi thêm nữa, nàng hiểu huynh trưởng của mình, điểm chú ý của hắn chưa bao giờ đặt vào mấy chuyện tình tình ái ái này, có hỏi nữa cũng chẳng ra được gì.
Nàng chỉ hơi kinh ngạc, vạn lần không ngờ lập trường của hai người lại như vậy.
Là kẻ địch chính trị, vậy còn bốn mươi điểm, không dễ dàng nha.
Nếu không lấy được tin tức gì từ chỗ ca ca, vậy chỉ đành đi tìm người kia thôi.